Chương 18
thoại.
"Con chó nhỏ?" "Đúng vậy Là con chó nhỏ " Liên Hảo đem mặt chôn ở trên bộ lông dày rậm của Chihuahua "Là giống Chihuahua, mẹ chú chó nhỏ này có gen của Chihuahua Nam Mỹ." "Chihuahua hả..." Kha Oánh kéo dài giọng "Liên Hảo, nếu cậu muốn có con thì có thể cùng Lan Đình Phương trao đổi." "Con " Liên Hảo ngừng lại, nghiêng đầu, hình ảnh của cô phản chiếu lên cửa kính của một cửa hàng, ngọn đèn mờ nhạt rơi xuống trên người cô, Liên Hảo kinh ngạc nhìn, quên luôn không trả lời Kha Oánh.
"Liên Hảo, Liên Hảo.." Kha Oánh sốt ruột gọi.
Liên Hảo đờ đẫn tìm bừa một cái cớ "Kha Oánh, di động của mình không có sóng." Vội vã cắt đứt điện thoại, Liên Hảo tựa vào cột đèn, đầu áp lên mình của Ca Ca, nó dùng móng vuốt nho nhỏ nhẹ nhàng khều khều tóc của cô.
Nhìn đi, còn chưa được nửa giờ Ca Ca đã bắt đầu tỏ vẻ thân mật lấy lòng cô rồi, còn cái người đàn ông Lan Đình Phương kia....
Mới đây đã qua mười hai năm, quen biết anh hai năm, yêu thầm anh bốn năm, cùng anh kết hôn sáu năm, thời gian đủ dài, đủ để cô biết rằng bản thân quyết định đi trên con đường này là một quyết định không có đường về.
Thời điểm khởi hành, bản thân là đầy cõi lòng khát khao, đi tới đi lui mới phát hiện tịch mịch đã che mất chí khí hào hùng của mình lúc nào không hay biết.
Con Nửa tháng trước cô cùng mẹ nói chuyện qua điện thoại, bà cũng nhắc tới đứa nhỏ, bà nói khi nhìn các bạn của bà ôm con cháu của họ, bà rất hâm mộ, hâm mộ đến nỗi bà cũng muốn ôm cháu ngoại rồi.
"Mẹ.." Cách điện thoại cô làm nũng "Con và Đình Phương còn trẻ, chúng con trước kia đã thương lượng qua rồi, chờ con ba mươi tuổi mới tính đến chuyện có con, chúng con còn muốn hưởng thụ thế giới hai người." Liên Hảo rất ít khi làm nũng với mẹ, cô từ nhỏ sống cùng bà ngoại, mắt của bà ngoại không tốt nên cuộc sống tự lập đã khiến cô trưởng thành sớm, cho nên cô thật sự không biết cách làm nũng với ba mẹ.
Liên Hảo còn nhớ rõ mẹ cô lúc đó giống như là vô cùng bất ngờ, lúc ấy bà nói "Đình Phương đối với con chắc là rất tốt, đem Liên Hảo nhà chúng ta chiều chuộng đến nỗi càng ngày càng giống như một đứa con nít rồi." Khi đó, Liên Hảo cỡ nào hy vọng hết thảy đều được như mẹ cô nói.
Có con, có trời mới biết Liên Hảo có bao nhiêu hy vọng đứa bé sớm một ngày đến bên mình.
Trước khi kết hôn vài năm bọn họ không dám có con, bởi vì khi đó sự nghiệp của Lan Đình Phương đang đứng ở trạng thái hoàn toàn bấp bênh.
Kết hôn năm thứ tư, Liên Hảo phải lo cho công việc, Truyền thông Á Thái bắt đầu đưa ra thị trường ở ba trung tâm tài chính quốc tế, Tokyo, Hongkong và Thượng Hải.
Có một năm, Liên Hảo cảm thấy là thời điểm tốt để có một đứa con, còn không chờ cô đưa ra lời đề nghị thì đã phát sinh một sự kiện.
Liên Hảo còn nhớ rõ đó là vào tháng năm nóng bức, cô xuất hiện dấu hiệu đặc thù của phụ nữ có thai, nôn mửa, tức ngực.
Cô mang theo nho nhỏ vui mừng nói với Lan Đình Phương, cô biết anh thích trẻ con, vì có đôi khi cô bắt gặp anh ở trên đường nhìn một đám con nít mà ngẩn người.
Nhưng, khi Lan Đình Phương nghe cô nói xong, câu đầu tiên chính là "Sẽ không, sẽ không đâu, chúng ta