⬅ Trước Tiếp ➡
Người đến là nha hoàn Đơn Chính của tiêu cục, là người hôm nay đi săn cùng huynh trưởng Triệu Thanh Chuẩn. Đơn Chính nhìn theo ánh mắt của cô thì nhìn thấy người áo đen nằm dưới đất liền kêu lên “Đại tiểu thư, có chuyện gì xảy ra với người này vậy?”.
“Ta cũng vừa mới đến”, Triệu Kiến Lung vòng tay trước ngực và tránh ra khỏi chỗ đó.
Đơn Chính biết một chút võ công, nhưng dù sao cũng là người trong giang hồ nên không chút sợ sệt, Triệu Kiến Lung vừa “A” lên một tiếng đã thấy nha hoàn lục soát khắp người của người áo đen rồi. Đơn Chính đứng lên đưa ra tấm khăn tay đã dính đầy máu nói: “Không tìm được gì cả.”
“Tiểu Chính, người này lai lịch không rõ không nên đến gần hắn như vậy, cẩn thận có bẫy.”
“Vậy phải làm sao đây đại tiểu thư?”
“Ta cũng rất hoang mang.” Nhìn thấy chết mà không cứu không phải là điều mà nữ nhi giang hồ làm, nhưng cứu người không rõ lai lịch có thể sẽ rước họa vào thân, còn người áo đen này cũng rất kì quái làm cho nàng càng thêm khó xử.
“Vậy ngươi đi gọi đại thiếu gia đến đây.”
Sau khi Triệu Thanh Chuẩn đến thì quyết định không cứu, lí do là loại người này không thể cứu, hơn nữa người này nhiều nhất cũng không sống được bao lâu, cứu cũng vô ích.
Triệu Kiến Lung không có ý kiến gì nhưng lại động lòng trắc ẩn nên đã điểm vào huyệt ngừng chảy máu của hắn rồi cùng huynh trưởng quay về.
Huynh muội họ đến rừng Ngọc Hồ cách thành Giang Ninh khá xa, đường về cưỡi ngựa mất nửa ngày, chuyện lại xảy ra vào ban đêm nên quyết định ở lại. Rừng Ngọc Hồ diện tích rộng lớn, trong núi sâu lại có nhiều thứ để săn nên có rất nhiều nhà dành cho thợ đi săn, ba người ở là nhà gỗ nhỏ nơi mà thợ săn xây nên. Mỗi lần ở đây thì để lại chút vật săn bắn hoặc ngân lượng là được.
Nhóm lửa lên rồi bắt đầu nướng con nai nhỏ đã được rửa sạch sẽ, mùi nai nướng thơm lừng kết hợp với vò rượu đem theo thì còn gì bằng nữa. Triệu Kiến Lung bắt đầu đấu võ mồm với người huynh trưởng lớn hơn nàng hai tuổi, là so ai săn bắn được nhiều hơn, hay là so võ công ai có tiến bộ,…
Đêm đã khuya nhưng Triệu Kiến Lung vẫn không thể chợp mắt được. Cuối cùng nhảy xuống giường. Huynh trưởng uống rượu đến bất tỉnh nhân sự nằm bò trên bàn ngủ, Đơn Chính cũng không có tâm sự gì nên ngủ cũng rất ngon.
Nàng thổi một hơi thắp sáng đèn dầu lên và đi về phía lúc sáng gặp người áo đen. Có lẽ lúc rời đi còn nhìn lại của nàng thì nàng đã biết trong lòng không bỏ xuống được rồi. Cho dù huynh ấy lai lịch không rõ nàng cũng không biết tại sao lại muốn cứu.
Người áo đen quả nhiên còn nằm ở nơi đó, dấu vết bên cạnh vẫn không có dấu hiệu bị xê dịch, điều này chứng minh huynh ấy đã nằm ở đây cả ngày, nó càng làm cho nàng bở bớt sự cảnh giác lúc nãy của mình. Nàng còn cẩn thận rải một ít lưu hoàng để che bớt mùi máu, tránh để bị dã thú phát hiện.
Triệu Kiến Lung quỳ xuống thăm dò mạch của người áo đen nhưng vẫn không cảm nhận được hơi thở, lẽ nào…. Nàng liền bắt mạch thử xem, may là hắn đã qua giai đoạn nguy hiểm.

⬅ Trước Tiếp ➡