Một bóng hình lướt nhanh trong cánh rừng. Thiếu nữ đi đã lâu trong rừng bỗng chợt dừng lại trước một bụi cỏ nghe ngóng động tĩnh phía trước. Một lúc sau khi không còn nghe thấy âm thanh nào nữa thì đại tiểu thư của tiêu cục Trung Viễn Triệu Kiến Lung mới lộ ra nụ cười.
Triệu Kiến Lung nhẹ nhàng đi ra thì nhìn thấy nai đốm hoa bị trúng tên trên cổ không còn vùng vẫy được nữa. Điều kỳ lạ là trên đầu của nai nhỏ còn bị găm một đoản kiếm, có vẻ như vết đao này đã làm nai con chết ngay lập tức. Lúc nãy nàng nhìn thấy rõ mũi tên của mình lúc bắn trúng thì trên đầu con nai nhỏ vốn không hề có thứ gì khác, tức là nói xung quanh đây còn có ai đó nữa.
Sắc mặt của Triệu Kiến Lung bắt đầu nghiêm lại, nàng đứng lên và tìm xung quanh, thấy không hề có động tĩnh gì cả. Nhưng mà mùi máu rất tanh nồng, lúc quỳ trên mặt đất nàng vốn đã phát hiện ra rồi, tuy nhiên lúc nãy cứ ngỡ là do máu ở vết thương của con nai nhỏ. Một người có thể ra tay nhanh nhân lúc con nai nhỏ chạy trốn như vậy chắc là đang bị thương và ẩn nấp đâu đó.
Triệu Kiến Lung rút thanh kiếm dài của mình ra, vừa đi vừa vạch đám cỏ dày trước mặt tiến gần hơn tới nơi có mùi máu tanh nồng đó. Quả nhiên không sai, có một người áo đen đang nằm bất động trên đám cỏ.
Trên mặt đất bị máu phủ kín, từ vết máu có thể phán đoán được người áo đen đến từ một hướng khác. Lúc này hơi thở của hắn yếu đến mức không còn cảm nhận được, khi nãy có thể cho con nai nhỏ 1 đao chí mạng có thể thấy người này không đơn giản. Cũng không chắc rằng đây có phải là một cái bẫy hay không nên Triệu Kiến Lung vẫn chưa vội hành động.
Khuôn mặt của người áo đen dính đầy máu, có lẽ trong lúc chạy còn bị dính một lớp máu, tóm lại không thể nhìn ra bộ dáng trước đây của hắn.
Triệu Kiến Lung nhìn thấy lông mi của hắn động đậy, sau đó mở mắt ra làm cho nàng hơi căng thẳng.
“Ngươi là ai?” Nàng cất tiếng hỏi. Nghe thấy âm thanh của nàng, hắn có chút ngơ ngác nhìn qua.
Ngay khoảnh khắc đó Triệu Kiến Lung không thể nào hình dung ánh mắt của người này, tâm tình rất khó chịu. Ánh mắt của hắn rất phức tạp, có ngạc nhiên, có thâm tình, và còn nhiều hơn đó chính là sự tuyệt vọng. Cũng chỉ là tình cờ, hắn vì sao lại lộ ra sự đau khổ như vậy chứ?
Người áo đen không hề trả lời câu hỏi của nàng, ngay lúc nàng tưởng rằng vì bị thương quá nặng nên không thể trả lời được thì hắn cất tiếng nói: “Đừng cứu ta….”, nói xong thì hắn lập tức hôn mê.
Triệu Kiến Lung có chút nghi ngờ bản thân có phải đã nghe nhầm rồi không, rơi vào tình huống này còn không muốn nàng cứu, có phải hắn nghĩ nàng là người xấu? Nàng không rõ vừa nãy, trong câu nói yếu ớt của hắn có mang theo ngữ điệu lạnh lùng cứ như là thực sự không muốn ai cứu.
Triệu Kiến Lung quá đỗi kinh ngạc đến nỗi có người đến gần sau lưng cô mới phát hiện ra. “Đại tiểu thư, con nai ở bên kia mà tiểu thư ở đây làm gì vậy?”