Nàng liền cởi hết y phục của người áo đen, lấy đèn dầu rọi xem vết thương của hắn, mặc dù đã cố tình tránh những bộ phận nhạy cảm rồi nhưng vẫn không thể vờ như không nhìn thấy. Nhưng mà nàng không có ý gì nên cũng không nghĩ nhiều.
Trên người hắn bị không ít vết đao làm bị thương nhưng không có vết thương chí mạng, bắp đùi bên trái và bắp chân bên phải có một vết thương lớn, có vẻ như là do tên bắn làm bị thương. Cũng không khó tưởng tượng ra cảnh trong lúc hắn và người khác đang giao đấu thì bị đao cắt, lúc đánh không lại phải bỏ chạy thì bị tên bắn làm cho bị thương, mũi tên dài khó để che dấu nên hắn đã nhổ tên ra.
Nghĩ đến đây nàng rất khâm phục sự dũng cảm của hắn, còn có sức chịu đựng sự đau đớn mà vết thương mang lại.
Người học võ công ít nhiều đều sẽ biết cách trị những vết thương ngoài da của mình, còn về nội thương thì phải mời đại phu đến khám, vì vậy Triệu Kiến Lung chỉ có thể giúp hắn trj những vết thương ngoài da, sau đó cho hắn mặc bộ đồ mà lẽ ra sáng mai huynh trưởng của nàng nên mặc.
Lúc mặc đồ cho hắn nàng cảm thấy rất khó khăn, nàng dù sao cũng chỉ là tiểu cô nương 14 tuổi chưa xuất giá mà thôi. Nàng cố hết sức giúp hắn thay đồ, chau mày nhìn người đang hôn mê trước mặt: “Ta đã cố gắng hết sức rồi, giờ thì phải xem tạo hóa của ngươi ra sao thôi. Hy vọng người được ta cứu không phải người xấu, đừng để ta cảm thấy hối hận là được.”
Lúc Triệu Kiến Lung quay trở về thì dưới chân đá trúng vật gì giống như cành cây, rọi đen dầu xem thì đó là một cái roi dài giống như một con rắn độc màu đỏ. Vừa nhìn thấy nàng đã có một cảm giác lo lắng cực độ. Có những cảnh tượng đôt nhiên xuất hiện trong đầu, lúc còn nhỏ cùng với phụ thân ra ngoài thì gặp kẻ thù, phụ thân vì bao vệ nàng mà đã bị bắt đi, đúng lúc nguy nan này thì từ đâu xuất hiện một cây roi luyện từ rắn đã cứu sống cha con nàng.
Năm đó chỉ có 5 tuổi nên Triệu Kiến Lung không có ấn tượng gì với ân nhân đã cứu phụ tử nàng. Cây roi này nhìn có vẻ như là cây roi năm đó, và vì sao nó vô duyên vô cớ sao lại xuất hiện ở nơi này?
Nếu như không phải bị vứt đi thì là không cẩn thận bị rơi lại, Triệu Kiến Lung ngay lập tức nghĩ đến người áo đen. Cây roi này có thể là của hắn, nếu như hắn thật sự là vị ân nhân năm đó thì việc hôm nay nàng làm chẳng phải là đúng với lẽ thường sao.
Triệu Kiến Lung gấp gáp đi kêu huynh trưởng sau đó kể chi tiết chuyện này sau đó đem người áo đen không rõ lai lịch này về phủ.
Người này bị thương nặng như vậy chắc chắn đã đắc tội với một nhân vật lớn nào đó. Huynh muội họ cũng không ngốc, nên đem người này khiêng lên xe rồi dùng vật săn bắn che chắn lại sau để về phủ liền lập tức sai Đơn Chính thông báo cho phụ thân.