⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đứng dậy tắt đèn, đặt di động trên tủ đầu giường.
Một giờ hai mươi phút trong đêm, Phó Ngọc Trình đứng trước cửa, lấy chìa khóa ra mở cửa.
Một mảng đen như mực, trong phòng khách yên tĩnh, không thấy người tới đón mình ngày xưa. Anh đứng ở cửa khẽ thở dài, tự mình lấy dép lê trong tủ giày.
Anh tiện tay đặt áo khoác đang khoác trên cánh tay lên ghế sofa, mở đèn phòng tắm rồi chậm rãi đi vào phòng ngủ Tưởng Đồng. Anh rón rén, hình như đang tìm đồ.
"Phó.. Phó tiên sinh?"
Tưởng Đồng chống người dậy, xoa mắt mở đèn ngủ.
"Đánh thức em à?" Thấy cô tỉnh, anh dứt khoát đến gần cô, dùng mu bàn tay xoa mặt cô, "Áo ngủ của tôi không có trong phòng khách, em đặt ở đâu rồi?"
Tay của anh hơi lạnh, sau khi lướt qua mặt cô liền thu tay lại.
Tưởng Đồng vén chăn lên, "Trong tủ treo quần áo của em, em cho là ngài không tới nên không treo lên."
Anh không trả lời, chỉ gật đầu, đợi cô tìm ra áo ngủ đưa cho mình, mới đi vào phòng tắm.
Lúc anh ra khỏi phòng tắm, Tưởng Đồng bưng nước chanh đã pha vào phòng ngủ rồi. Anh cầm ly nước uống mấy ngụm, nhẹ nhàng đặt lại lên tủ đầu giường, tiện tay tắt đèn.
Tắt đèn đi, phòng ngủ cũng không phải một màu đen kịt mà là tối tăm mờ mịt, hình dáng hai người là hai khối màu đen, lúc ôm lấy nhau biến thành một khối.
Hai người dây dưa một hồi lâu, Tưởng Đồng túm lấy cái gối lên gối đầu, thuận theo anh nắm eo mình trêu chọc. Tiếng thở dốc của hai người càng ngày càng nặng nề, Tưởng Đồng đột nhiên kéo căng eo lại gần anh, ngâm một tiếng thật dài, Phó Ngọc Trình thở gấp rên rỉ một tiếng theo, đi vào trong thật sâu theo cô, kéo căng mông hạ eo xuống mấy lần, mới buông cô ra lùi ra. Tưởng Đồng nằm trên giường thở mấy lần, nghĩ anh đã ổn rồi liền muốn xoay người xuống giường, không ngờ lại bị kéo lại.
"Phó tiên sinh?" Cô bị kéo lại nằm dưới người anh, nhìn anh.
Phó Ngọc Trình ném bao cao su đã dùng đi, đưa tay lấy ra một cái trong tủ đầu giường mở ra mặc lên, vỗ eo của cô, "Xoay người."
Đây chính là không có ý tốt.
Thế là Tưởng Đồng ngoan ngoãn xoay người, bày xong tư thế. Anh đưa tay sờ phía dưới cô, tách hai ngón tay ra, lại tự mình tiến vào lại. Ra vào mấy lần, anh cúi người đưa tay đến trước ngực cô mới phát hiện cô mặc áo ngực. Ngồi dậy mở móc áo sau lưng cô ra, "Giơ tay lên." Anh chọc cô một cái, kéo váy ngủ cô lên muốn cởi ra. Tưởng Đồng cắn môi nâng cánh tay lên, anh cầm lấy kéo từng món đồ xuống.
Anh lại đè lên lưng cô lần nữa, nắm lấy nhũ hoa của cô đi vào trong.
Tưởng Đồng quỳ hồi lâu, dần dần không quỳ nổi nữa, không nhịn được kéo tay anh phủ trước ngực mình, "Phó, Phó tiên sinh.. Ngài xong chưa.."
Phó Ngọc Trình không lên tiếng, mím môi "làm".
"Xong ngay đây." Anh đẩy tay cô ra, lại nắn bóp một hồi lâu.
Đợi anh kết thúc, thở hổn hển rời khỏi cơ thể cô, Tưởng Đồng mới mềm nhũn ngã xuống giường.
Phó Ngọc Trình ngồi trên giường một hồi, "Muốn tắm cùng nhau không?" Anh xuống giường, vỗ bắp chân của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡