Tưởng Đồng lắc đầu, cho dù dưới thân dính một mảng mồ hôi, cô cũng không có sức ngồi dậy.
Cửa phòng ngủ mở, đèn từ phòng tắm chiếu vào cửa. Nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Tưởng Đồng mới bò dậy từ trên giường, mặc áo ngủ vào, mặt đối mặt với Phó Ngọc Trình đứng ở cửa phòng tắm. Cô nở nụ cười với anh.
Phó Ngọc Trình nhìn cô cười đến mức sững sờ, thấy mặt cô đỏ lên, tóc cũng rối bời, đưa tay chỉnh lại tóc thay cô, ngữ khí nhàn nhạt, "Nghỉ ngơi sớm một chút."
Đừng bảo là mình già
Edit: Malbec
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Hôm sau Phó Ngọc Trình tỉnh dậy, một tia sáng rực rỡ xuyên qua khe hở cánh cửa. Anh cầm lấy đồng hồ đặt đầu giường nhìn thoáng qua, 7:35, chậm hơn năm phút so với bình thường.
Anh ra phòng khách, nhìn thấy đèn phòng khách sáng, người phụ nữ buộc mái tóc dài lên đang thái thịt trong phòng bếp. Anh nhìn một hồi, thấy cô không phát hiện, cứ vòng tới vòng lui như con quay nhỏ trong phòng bếp liền đi vào phòng tắm rửa mặt.
Trên bồn rửa mặt trong phòng tắm, bàn chải đánh răng, kem đánh răng của anh, thậm chí dao cạo râu cũng được bày ở chỗ dễ thấy, phảng phất giống như mỗi ngày anh đều rửa mặt ở nơi này.
Đợi anh rửa mặt xong, Tưởng Đồng đặt cháo đã nấu xong lên bàn.
Thấy anh dậy liền cười với anh một cái, hỏi, "Hôm qua ngài nghỉ ngơi tốt chứ?" Phó Ngọc Trình gật đầu, lại thấy cô đi tới. "Em tìm quần áo cho ngài thay nha."
Anh có đặt mấy bộ âu phục ở bên này, trước đó luôn gọi Tiểu Triệu đưa tới, sau này dứt khoát đặt ở đây.
Tưởng Đồng không biết thắt cà vạt, cầm cà vạt của anh chờ anh mặc áo xong rồi đưa qua.
Hai người cứ đứng đối diện nhau như vậy, đều không mở miệng.
Phó Ngọc Trình nhận cà vạt, một bên thắt một bên rũ mắt nhìn cô. Cô còn mặc váy ngủ, váy ngủ màu lam nhạt không có tay áo, dây áo mảnh mai khoác lên trên vai. Làn da cô trắng nõn, anh luôn có chừng mực, không lưu lại dấu vết trên người cô. Ánh mắt của anh hướng xuống phía dưới, dừng một chút. Anh ít khi dùng tiểu xảo với cô, hoặc là đang muốn làm ngược lại, bởi vì ngày xưa anh cũng không quá tham lam như thế này. Chỉ là tối hôm qua không biết thế nào, có lẽ do uống ít rượu, đúng là càng làm càng sảng khoái không nỡ ngừng lại.
Thật sự là, càng ngày càng tệ.
Tưởng Đồng chăm chú nhìn anh đeo cà vạt, ngón tay anh thon dài trắng nõn, móng tay cắt ngay ngắn, nắm quấn xoay cà vạt nhìn vô cùng thoải mái. Bỗng nhiên cô nghe thấy một tiếng thở dài của anh, không khỏi ngẩng đầu nhìn, thấy lông mày anh nhíu lại, lông mi dày tạo thành một cái bóng mờ dưới mắt, đôi môi nhếch lên, đuôi tóc hơi ẩm ướt buông thõng, đúng là một mặt thần sắc ảo não.