Anh xong chưa?
Edit: Malbec
Lúc Tưởng Đồng ra khỏi phòng học mới phát hiện ra tuyết rơi. Trên mặt đất tuyết rơi xuống một lớp không dày không mỏng, bốn phía đều là một màu trắng xoá.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Tống Giai Giai đi ra cùng cô thở dài một tiếng, hỏi cô có muốn ăn cơm cùng nhau không.
Tưởng Đồng lấy điện thoại ra xem, thấy không có tin nhắn liền đi tới nhà ăn với cô ấy. Cô chiếm được chỗ, đi chọn món ăn với Tống Giai Giai, đặt canh thịt bò nóng hầm hập lên bàn, mới uống một ngụm, điện thoại đặt trong túi rung lên.
Cô uống canh thịt bò, lấy điện thoại ra xem.
"Bạn trai cậu à?" Tống Giai Giai một tay bấm điện thoại, ngẩng đầu nhìn cô một cái lại cúi đầu ăn cơm.
Tưởng Đồng đáp một tiếng ậm ờ, sau khi xem tin nhắn lại bỏ điện thoại vào trong túi.
Canh thịt bò uống được nửa đã bị cô đẩy ra, Tống Giai Giai nhìn cô, thấy cô cầm điện thoại gõ mới nói, "Cậu đừng chờ tớ, đợt lát nữa tớ còn muốn đi uống ly trà sữa."
Tưởng Đồng trả lời tin nhắn xong, gật đầu, "Vậy tớ đi trước."
"Ngày mai có muốn đi dạo phố không?" Tống Giai Giai hỏi cô.
Tưởng Đồng lắc đầu, "Nói sau đi, ngày mai tớ phải ngủ bù."
Tống Giai Giai cười, vẫy tay nói bye bye với cô.
Về đến nhà vẫn chưa tới sáu giờ, cô khép quyển sách đang mở trong phòng cất đi, đổi toàn bộ vỏ chăn ga giường trong phòng, mở tủ lạnh ra kiểm tra còn nước khoáng không. Nhìn một vòng, lại quyết định dọn dẹp phòng khách một lần, lấy một đôi dép lê nam từ trong tủ giày ra, để ở cửa ra vào. Bày biện xong lại cảm thấy quá tận tâm, lại đặt về tủ giày, định đợi anh tới rồi lấy ra.
Thu dọn xong, cô đứng trên ban công nhìn xuống phía dưới. Tuyết còn tung bay bên ngoài, trong phòng khách yên tĩnh, cô đứng một hồi lâu, sau khi điện thoại đặt trên ghế sofa vang lên một tiếng mới xoay người.
Cô cầm điện thoại lên kiểm tra.
"Không cần chờ tôi."
Tính cả dấu chấm câu, toàn bộ năm ký tự.
Cô mím môi, cầm điện thoại gõ chữ.
"Vâng, Phó tiên sinh."
Cô không chờ nữa, ôm vài cuốn sách đặt vào đầu giường phòng ngủ, cầm áo ngủ đi tắm rửa. Tắm rửa xong, cô đứng trước gương xem kỹ chính mình.
Người trong gương khuôn mặt mỹ lệ. Cô bóp eo xoay người, ngược lại dáng người coi như quyến rũ, hai mông căng đẹp, bộ ngực.. Cô đưa tay nắm chặt nâng lên, dường như hơi rũ xuống, cô thở dài, cảm thán lực hút trái đất mạnh mẽ. Cô xích lại gần tấm gương, cẩn thận nhìn mặt mình, càng nhìn càng không cảm thấy hài lòng. Cô nở nụ cười, khóe môi vểnh lên, trên gương mặt hiện lên hai lúm nhỏ, vẫn tính là trẻ tuổi.
Cô để trần cơ thể sấy tóc, đợi sấy khô tóc, nước trên cơ thể cũng gần như khô rồi. Cô mặt váy ngủ lên, ra khỏi phòng tắm.
Tựa trên giường đọc sách một lát, cô khép sách lại, vén chăn lên đi lấy một cái áo ngực trong tủ quần áo, sau khi mặc vào mới an tâm quay về nằm.
Mười giờ đêm, cô khép sách lại đặt lên tủ đầu giường, cầm điện thoại lên kiểm tra có thông báo wechat không, trả lời tin nhắn mấy bạn học, lướt vòng bạn bè một lát.
Vẫn không có tin nhắn.