24.3: Ông xã quá nhiều tiền
Lạc Hâm sững sờ: “Sao thế?”
“Em lặp lại những lời vừa nói một lần nữa.”
Nghe thấy thế, Lạc Hâm hơi dừng lại, sau đó nói: “Anh đừng nóng giận, ý của tôi là… Ôi, tôi thật sự không có nhiều tiền như thế, những bộ quần áo này đắt như vậy, nếu như anh không muốn tôi trả theo từng đợt, cùng lắm thì tôi đi vay tiền, trả một lần cho anh!”
Vốn dĩ cô cho rằng sau khi nghe xong, sắc mặt của anh sẽ khá hơn, lại không nghĩ đến, sắc mặt Kiều Tử Mặc âm trầm, trên người còn tản ra hơi thở lạnh lẽo.
“…” Sắc mặt của Kiều Tử Mặc đen lại trừng mắt nhìn cô nhóc thấp hơn anh nửa cái đầu, cắn răng nói: “Tôi thật đúng là muốn mở cái đầu này của em ra, để xem bên trong đó rốt cuộc chứa gì!”
“Nhưng…”
Kiều Tử Mặc không để ý đến cô nữa, đi thẳng về phía trước, anh mở cửa xe, đem những chiếc túi kia bỏ vào, chính mình cũng theo đó ngồi xuống.
Sau đó bịch một tiếng đóng cửa xe lại, lạnh lùng ra lệnh cho Trần Tĩnh: “Lái xe!”
Trần Tĩnh sững sờ, không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng thói quen của quân nhân chính là phục tùng mệnh lệnh, anh ta gật đầu, sau đó đạp chân ga.
Chờ đến khi chiếc xe kia biến mất ở trước mặt mình, Lạc Hâm còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đứng sững sờ tại chỗ một lúc lâu cũng không nghĩ ra.
Vừa rồi… Cô nói sai gì ư?
Còn có, Kiều Tử Mặc cứ thế mà đi?
Vứt cô ở đây rồi đi? Có lầm hay không! Cô căn bản không biết đây là đâu!
Xoẹt…
Chiếc Land Rover bỗng nhiên quay lại, dừng ở chỗ cũ, cửa sổ mở ra, Kiều Tử Mặc cắn răng trừng mắt nhìn cô: “Còn không nhanh lên xe.”
Bị anh quát lên như thế, Lạc Hâm đành phải trừng mắt nhìn anh, sau đó lên xe.
Cô còn chưa ngồi vững, cửa xe rầm một tiếng đóng lại, xe nhanh chóng rời đi.
Lạc Hâm chưa ngồi vững, cơ thể nhào về phía trước, mắt thấy chuẩn bị đụng vào ghế trước, lại được một bàn tay to kịp thời giữ chặt eo cô lại, kéo cô về.
Cô rơi vào trong một cái ôm vừa lạ lẫm lại quen thuộc.
Thật không biết con hàng này giận dỗi cái gì! Lạc Hâm buồn bực đẩy anh ra, sau đó mím môi nói: “Chẳng phải anh đi rồi à?”
“Đi rồi thì không thể về à?” Kiều Tử Mặc mỉa mai đáp lại.
Nghe thấy thế, Lạc Hâm bất đắc dĩ trừng mắt nhìn anh.
Kiều Tử Mặc ôm chặt cô, đến gần cô, nói: “Tôi thật sự muốn biết rốt cuộc trong đầu em suy nghĩ gì, tôi và em đã là vợ chồng, em biết không?”
“Tôi biết, anh đã nói với tôi rất nhiều lần!”
“Thế mà em còn nhất định phải phân chia rõ ràng như thế với tôi ư?”
“Ồ?”
Kiều Tử Mặc chỉ tay vào túi quần áo, Lạc Hâm nhìn một lúc lâu mới hiểu được, thì ra anh nói đến chuyện này, cho nên ý của anh là nói cô phân chia quá rạch ròi với anh?
Liên quan đến chuyện cô nói muốn trả lại tiền?
“Vậy ý của anh là… Tôi không cần trả tiền nữa?”
Trán đau nhói, Lạc Hâm che trán của mình, tức giận nói: “Đừng đánh vào trán của tôi nữa!”
“Nếu em không ngốc thì tôi không đánh nữa.”
Khóe miệng Lạc Hâm giật giật, không nói gì thêm.
Lúc này, Kiều Tử Mặc mới thỏa mãn cong môi lên, sau khi ôm cô nhóc có mùi hương thoang thoảng trên người, tâm trạng nóng nảy của anh mới tốt hơn.
Đưa cô đến cửa nhà, mẹ Lạc nhìn thấy Kiều Tử Mặc thì rất nhiệt tình, còn mời anh vào uống nước, nhưng Kiều Tử Mặc từ chối.
“Tôi còn có việc ở trong quân đội, cần phải trở về một chuyến, ba ngày nữa tôi sẽ đến đón em.”
Để lại một câu nói này, Kiều Tử Mặc đứng ở trước cửa nhà họ Lạc, ngoắc tay: “Đến đây, tôi có lời muốn nói với em.”
Vợ chồng son nhất định có chuyện muốn nói riêng, mẹ Lạc mím môi cười, đi vào trong nhà, Lạc Hâm nghi ngờ đến gần, hỏi: “Chuyện gì?”