⬅ Trước Tiếp ➡
25.1: Quà tặng trước khi ra về
“Đến đây.” Kiều Tử Mặc tiếp tục ngoắc ngón tay với cô.
Lạc Hâm bất đắc dĩ đành phải mở cửa xe ngồi xuống, không kiên nhẫn nói: “Rốt cuộc có chuyện gì thế? Anh nhanh nói đi.”
“Em đưa tai lại đây, tôi sẽ nói cho em nghe.” Trên mặt Kiều Tử Mặc mang theo nụ cười thần bí khó lường, giống như thật sự có chuyện quan trọng cần nói, Lạc Hâm có một loại cảm giác, không vào hang cọp, lại vào bầy sói.
Thế nhưng ai bảo cô và anh đã kết hôn rồi? Cô nghi ngờ đưa đầu đến: “Rốt cuộc có chuyện gì… Ừm…”
Cô còn chưa nói xong, người nào đó đã nghiêng người hôn cô.
Cái tên này… Lạc Hâm trừng mắt, đưa tay ra đẩy anh.
Đây là trước cửa nhà cô, ngộ nhỡ bị cha mẹ nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ? Còn có mấy người hàng xóm thích đi nói xấu nữa, đến lúc đó nhất định là xấu hổ.
Thế nhưng cô lại không đẩy được anh, ngược lại đổi lấy một đợt tấn công càng thêm hung mãnh.
Sau ba phút, Kiều Tử Mặc mới buông lỏng cô ra.
Tựa đầu vào trán cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn gợi cảm: “Quà tặng trước khi ra về, tôi đòi trước.”
“Anh…” Lạc Hâm cắn môi dưới, Kiều Tử Mặc đặt ngón trỏ lên môi cô, cười xấu xa: “Chuẩn bị sẵn sàng, sau khi gặp mặt cha mẹ, thứ tôi muốn không chỉ là như thế này.”
Lạc Hâm nghe thấy thế, gương mặt cô nhất thời nóng như lửa, ngẩng đầu lên lại đối diện với đôi mắt thâm thúy của anh, giống như vũ trụ mênh mông, chỉ cần hơi mất tập trung sẽ rơi vào.
Cô nghiêng mặt sang một bên khác, mất tự nhiên nói: “Tôi không hiểu anh đang nói gì!”
“Không hiểu?” Anh nhướng mày, ánh mắt mỉm cười nhìn cô: “Đến lúc đó em tự nhiên sẽ biết.”
Sau khi nói xong, còn cố ý phả hơi thở ấm áp lên cổ cô.
Bầu không khí trong xe lập tức trở nên mập mờ.
Trần Tĩnh ngồi ở hàng ghế trước có chút đứng ngồi không yên, anh ta đi theo chân Kiều Tử Mặc lâu như thế, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy anh và một người phụ nữ tán tỉnh, lúc này, anh ta chỉ có thể biến mình thành không khí, xem như trong suốt.
Lạc Hâm không chịu được bầu không khí này, nếu cứ tiếp tục như thế, đoán chừng mặt của cô sẽ đỏ bừng, cô cắn răng, trừng mắt nhìn thoáng qua anh, hừ lạnh một tiếng, nói: “Nếu như anh đã không có chuyện quan trọng gì cần nói, tôi đi về trước.”
Nghe thấy thế, Kiều Tử Mặc thảnh thơi gật đầu: “Tôi đã lấy được quà rồi, em về đi!”
Rầm!
Lạc Hâm dùng sức đóng cửa xe lại, ánh mắt bốc hỏa trừng mắt nhìn người nào đó đang ngồi vắt chéo chân trong xe, khóe môi còn mang theo ý cười, cô cắn răng nghiến lợi với anh mấy lần, sau đó xoay người đi vào nhà.
Tất cả dáng vẻ đáng yêu này của cô đều rơi vào trong mắt của Kiều Tử Mặc, nhớ đến lúc cô hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ có thể làm mặt quỷ với anh, anh không khỏi bật cười thành tiếng.
“Thủ, thủ trưởng, chúng ta… Còn đi nữa không?” Trần Tĩnh có lòng tốt nhắc nhở.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Kiều Tử Mặc thay đổi, lại trở nên lạnh lùng, giọng nói không mang theo chút tình cảm nào: “Đi thôi.”

Trong đêm, Lạc Hâm ôm gối nằm trên giường lăn qua lăn lại, không một chút buồn ngủ nào, trong đầu là đều là dáng vẻ ngả ngớn lúc ban ngày của Kiều Tử Mặc, cùng với nụ cười và lời nói ý tứ sâu xa của anh sau này.
Cô phát hiện ra, từ xế chiều đến bây giờ, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng kia, tim cô sẽ đập rộn ràng, hơi thở dồn dập!
Thật đúng là tìm đường chết!
Hiện tại đã là 2 giờ sáng, cô thế mà còn chưa ngủ được.
⬅ Trước Tiếp ➡