24.2: Ông xã quá nhiều tiền
Miễn cưỡng tạm chấp nhận được? Đây là loại đánh giá gì? Lạc Hâm quay đầu nói với nhân viên bán hàng: “Bộ này bỏ đi, làm phiền cô giúp tôi chọn một bộ khác.”
Nhân viên bán hàng sững sờ, sau đó dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía Kiều Tử Mặc.
Lần này, Lạc Hâm không hài lòng: “Tôi là người mặc nó, cô nhìn anh ấy làm gì?”
Kiều Tử Mặc buồn cười nói: “Để cô ấy thử thêm mấy bộ nữa.”
Sau đó, Lạc Hâm thử thêm mấy bộ đồ nữa, váy, áo sơ mi… Tất cả đều thử, sau đó đi đến trước mặt Kiều Tử Mặc, trước sau đã thử khoảng 10 bộ, mỗi lần Kiều Tử Mặc đều sẽ cho một lời nhận xét đúng trọng tâm nhất.
Miễn cưỡng tạm chấp nhận được!
Nghe được câu sau cùng, Lạc Hâm gần như muốn đi lên xé nát đôi môi mỏng này.
Mọi người đều nói những người có đôi môi mỏng là có mồm mép sắc bén nhất, anh quả thật ứng với câu nói đó.
Lạc Hâm tức giận đi vào phòng thay đồ, thay lại bộ quần áo lúc đầu của cô, sau đó mang theo chiếc vừa thay đi ra ngoài, bỗng nhiên dừng bước.
Cô thử nhiều bộ như thế nhưng vẫn chưa biết giá tiền của những bộ quần áo này.
Tiện tay lật thẻ bài lên xem, cô ngạc nhiên đến mức trừng to mắt.
5000 tệ? Chỉ một chiếc váy thôi đã có giá 5000 tệ? Đây là ăn cướp à? Cô làm thực tập trong bệnh viện, tiền lương một tháng mới hơn 2000 tệ!
Nghĩ đến đây, cô mở cửa phòng thay đồ ra, đem quần áo trả về chỗ cũ.
Sau đó đi đến bên người Kiều Tử Mặc, sợ nhân viên bán hàng nghe thấy, đành phải đến bên tai Kiều Tử Mặc, nhỏ giọng nói: “Quần áo ở đây rất đắt, chúng ta đến chỗ khác đi.”
Lúc cô đi đến gần anh, có một mùi thơm thoang thoảng truyền đến, hơi thở ấm áp phả vào cổ anh, hơi ngứa một chút, làm tim anh ngứa ngáy.
Cho đến bây giờ Kiều Tử Mặc còn chưa biết, trái tim lạnh lùng của anh lại dễ dàng bị một người phụ nữ tác động như thế, nhìn dáng vẻ cúi đầu mất tự nhiên của cô, anh thật sự muốn đưa tay ra ôm cô vào trong ngực mình, sau đó hôn lên.
Chẳng qua ở đây còn có những người khác, cho nên anh đành phải đè ép suy nghĩ này xuống.
Đứng dậy, anh thuận thế kéo cô vào trong ngực, phân phó: “Gói hết tất cả những bộ quần áo mà cô ấy vừa thử vào.”
Nghe thấy thế, nhân viên bán hàng mừng rỡ gật đầu, quay người đi đóng gói quần áo.
Ngược lại là Lạc Hâm, vẻ mặt trợn mắt há mồm, nhìn anh chằm chằm, dáng vẻ không thể tin nổi: “Kiều Tử Mặc, anh điên rồi! Nhiều quần áo như thế, hơn nữa bộ nào cũng có giá trên trời… Chẳng phải anh là quân nhân ư? Từ đâu mà anh có nhiều tiền như vậy?”
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Lạc Hâm, cô mở to mắt: “Chẳng lẽ anh…”
Mấy từ phía sau, cô nói không nên lời.
Nhìn vẻ mặt nghi ngờ của cô với mình, Kiều Tử Mặc không nhịn được đưa tay ra búng lên trán cô: “Em nghĩ lung tung gì thế, nhà tôi còn kinh doanh.” Ngay cả hiện tại, cha anh cũng tự mình trông coi công ty lớn nhỏ.
Nghe thấy thế, Lạc Hâm mới chợt hiểu ra, gật đầu: “Thì ra là thế.”
Lúc này, nhân viên bán hàng đã đóng gói kỹ càng những bộ quần áo kia, có tất cả 6 bộ quần áo, trong đó có năm chiếc váy, ngoài ra còn có một bộ trang phục đáng yêu.
“Thưa anh, quần áo của anh đây.”
Sau khi thanh toán xong, Kiều Tử Mặc xách theo túi đi ra ngoài, Lạc Hâm đi theo sau lưng anh, nhỏ giọng nói: “Số tiền kia, sau này tôi sẽ từ từ trả cho anh, bởi vì tạm thời tôi không có nhiều tiền như thế, cho nên… Tôi có thể trả tiền theo từng đợt được không?”
Cô vừa nói xong, Kiều Tử Mặc bỗng nhiên dừng bước, Lạc Hâm bất ngờ va vào.
Lưng của anh rất cứng, khiến cho mũi cô đau nhức.
“Sao anh lại bỗng nhiên dừng lại…” Cô xoa chiếc mũi bị đau của mình, chậm rãi ngẩng đầu lên, u oán nhìn anh.
Thế nhưng nào ngờ lại đối diện với một đôi mắt tức giận.