24.1: Ông xã quá nhiều tiền
“Em đừng quên chúng ta đã kết hôn rồi, gặp người nhà của tôi thì bất ngờ lắm sao?”
“Không, chẳng qua là cảm thấy có chút chưa kịp chuẩn bị…”
“Mấy ngày nữa là tiệc mừng thọ của ông nội tôi, ông ấy muốn tôi về nhà một chuyến.”
Lạc Hâm cắn môi dưới, tiệc mừng thọ của ông nội, quả thật quá phô trương! Quả nhiên nhà quan chức đều là người có tiền như thế.
“Em khẩn trương à?”
“Ai… Ai khẩn trương chứ? Chẳng qua tôi chỉ có phần không quen mà thôi, ông nội anh rất nghiêm túc à?” Cô bỗng nhiên hỏi.
Khóe môi Kiều Tử Mặc cong lên, không trực tiếp trả lời cô.
Nếu như anh nói cho cô biết, trước kia ông nội anh vẫn luôn là quân nhân, hơn nữa đối xử với vãn bối đều rất nghiêm khắc, không biết có dọa cô chạy mất không.
“Sau khi đến đó, chẳng phải em sẽ biết ư? Trước tiên chúng ta đi chọn mấy bộ trang phục có thể diện.”
Sau khi nói xong, anh dắt cô đi vào trong.
Lạc Hâm bị anh kéo đi, trong lòng lại bất mãn, cái gì gọi là đưa cô đi chọn mấy bộ trang phục có thể diện? Đây quả thật chẳng khác gì đang nói quần áo cô đang mặc không có thể diện?
“Bé ngốc, em còn chần chờ cái gì?”
Chờ đến khi trên trán truyền đến cảm giác đau nhói, Lạc Hâm mới lấy lại tinh thần, giương mắt nhìn Kiều Tử Mặc đang đứng ở trước mặt mình, cười như không cười, thu lại cái tay vừa đánh cô.
Cô oán trách nhìn anh một cái, sau đó xoa trán mình.
Lạc Hâm nhìn xung quanh, lúc này bọn họ đã đi vào trong một cửa hàng bán quần áo.
Nhân viên bán hàng mang theo nụ cười thân thiết: “Xin hỏi hai anh chị cần kiểu dáng trang phục như thế nào?”
Kiều Tử Mặc trực tiếp thay cô làm chủ: “Chọn cho cô ấy mấy bộ quần áo mặc trong ngày thường, sau đó là mấy bộ lễ phục mặc trong yến hội.”
“Vâng, mời cô đi theo tôi.”
Nhìn thấy trang trí trong cửa hàng đã đủ biết nơi này xa hoa, trong lòng Lạc Hâm oán thầm, đi theo nhân viên bán hàng vào trong.
Không phải nói quân nhân đều rất nghèo ư? Kiều Tử Mặc dẫn cô đến một nơi cao cấp như thế, quả thực là tìm đường chết!
“Thưa cô, bộ trang phục này là kiểu dáng mới nhất vừa được đưa đến ngày hôm qua, phối với vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn của cô, nhất định là rất thích hợp.”
Trong lúc cô ngây người, nhân viên bán hàng đã cầm một chiếc váy màu xanh lam nhạt đến trước mặt cô.
Ánh mắt Lạc Hâm dừng ở trên chiếc váy.
Phần ngực được phối thêm một phần ren mỏng, một chiếc nơ lớn được thêu ở phía sau, mép váy được xếp ly, vừa có dáng vẻ hào phóng lại không mất đi khí chất xinh xắn đáng yêu, đối với chiếc váy này Lạc Hâm cảm thấy rất vừa lòng.
Vừa mới mặc lên người, Lạc Hâm cảm thấy có phần ngoài ý muốn.
Bởi vì chiếc váy này rất vừa người, hơn nữa chất liệu mềm mại dễ chịu.
Sau khi thay xong, cô mở cửa phòng thay đồ, đi ra ngoài.
Kiều Tử Mặc ngồi trên sofa, trong tay cầm một cuốn tạp chí, nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía Lạc Hâm.
Cái nhìn này khiến ánh mắt anh hơi dừng lại, trong đôi mắt thâm thúy lóe lên kinh diễm.
Không nghĩ đến khi cô nhóc này chưng diện lên lại khiến người ta kinh diễm.
Chiếc váy nhỏ xinh bao trùm lên cánh tay của cô, đồng thời phác họa lên vòng eo nhỏ nhắn của cô, màu xanh lam nhạt đúng lúc có thể tôn lên làn da trắng nõn của cô, khiến cho nó càng thêm trong suốt.
Nhìn thấy anh ngồi đó bắt chéo hai chân, Lạc Hâm đi đến chỗ anh, bĩu môi nói: “Sao nào? Như thế này đã có thể diện chưa?”
Khóe môi Kiều Tử Mặc cong lên: “Miễn cưỡng tạm chấp nhận được.”