⬅ Trước Tiếp ➡
23.3: Gọi tôi là Tử Mặc
Lạc Hâm gật đầu, giọng điệu còn thở hổn hển: “Đúng thế, nếu không tôi sợ anh chờ sốt ruột…”
Sau khi nói xong, lúc này cô mới chú ý đến sự khác thường, Lạc Hâm ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, anh thế mà dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô, hơn nữa còn giúp cô lau mồ hôi.
“Chuyện này, chuyện này…” Cô nhất thời có chút lắp bắp, đẩy tay anh ra, sau đó tự mình lau mồ hôi: “Không làm phiền đến thủ trưởng, tự tôi làm là được.”
Cô vừa nói xong, Lạc Hâm đã cảm nhận được nhiệt độ trong xe đã xuống âm độ, cô ngẩng đầu nhìn Kiều Tử Mặc.
Quả nhiên sắc mặt anh âm trầm nhìn cô.
“Sao thế? Ửm…” Lạc Hâm còn chưa nói xong, Kiều Tử Mặc đã cúi đầu hôn cô, cô trừng to mắt, không thể tin nhìn gương mặt tuấn tú đang phóng đại ở trước mặt.
Trong đôi mắt đen của anh vốn dĩ mang theo lửa giận, ở giây phút hôn cô, tất cả đều hóa thành dịu dàng.
Môi của anh mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, tràn ngập khoang miệng của cô, trong nháy mắt, Lạc Hâm có phần thất thần, sau đó cô lấy lại tinh thần, đưa tay muốn đẩy anh ra.
Ánh mắt Kiều Tử Mặc mang theo ý cười, bàn tay đặt ở trên eo cô hơi dùng lực, ôm cô vào trong ngực mình, giữ chặt cô, để cô không giãy dụa được.
“Ừm, ừm!” Lạc Hâm mở to mắt, không ngừng giãy dụa, trong miệng còn mắng: Kiều Tử Mặc là tên xấu xa, thế nhưng vừa nói ra khỏi miệng, tất cả đều bị anh nuốt hết.
Trần Tĩnh đang lái xe cũng không ngờ đến sẽ thấy cảnh tượng kịch liệt như thế, nhất thời được mở rộng tầm mắt, may mắn định lực của anh ta tốt, nếu không, chiếc xe này cũng đừng nghĩ đến chuyện đi được nữa.
Phía sau, tình hình chiến đấu vẫn còn tiếp tục, chẳng qua là người đẩy ta cản, người lui ta tiến.
Sau cùng, Lạc Hâm chỉ có thể đầu hàng.
Anh là quân nhân, cô đâu đấu lại được anh? Đụng vào anh, cô chỉ có thể nhận thua?
Cảm nhận được cô nhóc trong ngực ngoan ngoãn, trong mắt Kiều Tử Mặc hiện lên ý cười, hôn cô một lúc mới buông ra.
Bị anh hôn đến mức không thở được, quả thật mất mặt.
Lạc Hâm oán trách trừng mắt nhìn anh, cơ thể lại xụi lơ, tựa vào ngực anh.
“Gọi tôi…”
“Cái gì?” Lạc Hâm chưa kịp phản ứng, nghi ngờ nhìn anh ta.
“Tên!” Sắc mặt Kiều Tử Mặc đen lại.
“Kiều Tử Mặc!”
“Bỏ họ đi!”
“Tử Mặc!” Lạc Hâm thử gọi, vừa mới bắt đầu gọi còn không cảm thấy ngượng ngùng, lúc này gọi xong, bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ.
Nghe thấy thế, sắc mặt âm trầm của Kiều Tử Mặc mới hòa hoãn lại, thay vào đó là vẻ mặt đắc ý: “Như thế còn tạm được, sau này thường xuyên gọi như thế, nếu sau này còn để tôi nghe thấy em gọi tôi là thủ trưởng…”
Những lời sau đó, anh không tiếp tục nói, chỉ ý tứ sâu xa nhìn cô.
Hay lắm! Thì ra bị hôn một lúc lâu là vì anh so đo chuyện này, Lạc Hâm nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
Người nào đó lại ôm cô, vẻ mặt hài lòng.
Chiếc xe Land Rover dừng ở trước cửa hàng quần áo, Lạc Hâm nghi ngờ nhìn anh: “Anh dẫn tôi đến đây làm gì?”
Kiều Tử Mặc không nói gì, mà chính là kéo cô xuống xe, sau đó đi thẳng đến cửa hàng bán quần áo.
“Anh rốt cuộc đưa tôi đến đây làm gì? Tôi đâu cần mua quần áo.” Lạc Hâm rút tay mình về, lại phát hiện ra tay mình đã bị anh nắm chặt, không thu tay về được.
Nghe thấy thế, Kiều Tử Mặc cúi đầu nhìn cô từ đầu đến chân, sau đó đến gần cô, nói: “Em muốn mặc như thế này để đi gặp người nhà của tôi?”
Lạc Hâm sững sờ, một lúc lâu mới phản ứng được: “Gặp… Người nhà của anh?”
⬅ Trước Tiếp ➡