Chương 15
Tôi xuống khỏi xe của Park Yuchun, một mình đi dọc theo ven đường. Lấy điếu thuốc trong gói ra. Ha ha, đã bao rồi không hút thuốc nhỉ? Tôi cũng quên mất trong túi còn có đấy. Châm lửa, hút một hơi. Mùi vị thật khó chịu, cũng không thấy thích nữa. Nghĩ lại hình như tôi đã quen Junsu lâu lắm rồi. Là mười một năm? À, không, là mười hai năm mới đúng. Hồi đó Junsu mới có năm tuổi. Đứa nhỏ này đúng là không thay đổi mà. Tôi rời quê hương từ nhỏ, trong trí nhớ hình như mẹ là một người rất dịu dàng, lúc nào bà cũng nói “Jaeioong à Phải mau lớn lên đó, lúc con trưởng thành chắc sẽ rất đẹp trai.” Nhưng trong trí nhớ của tôi lại không hề có ba, lúc lớn lên một chút mới biết từ khi sinh ra tôi vốn là một đứa con riêng rồi.
Hồi đó tôi khóc, hỏi mẹ, vì sao tôi lại không có ba, lúc ấy mẹ tôi chỉ khóc, cũng không nói gì. Vì không muốn mẹ phải khổ sở, không muốn người khác xem thường, tôi chỉ có thể cố gắng học hành, cũng may bản thân không đến nỗi tệ, cuối cùng cũng khiến cho những người xung quanh phải nhìn tôi như một ‘thiên tài’. Thế nhưng cái ‘hào quang’ đó cũng không đủ để che lấp chuyện tôi là một đứa con ngoài giá thú.
Một ngày mẹ đưa tôi lên thành phố, tạo điều kiện cho tôi học hành, còn bản thân bà thì phải làm lụng vất vả ở chốn quê hương. Mới đầu tôi không hiểu, tôi nghĩ bỏ học cũng được, chỉ cần được ở cùng gia đình thôi. Nhưng ngày đó, mẹ đánh tôi, từ lúc sinh ra, đây là lần đầu tiên bà đánh tôi. Thật lâu sau, tôi mới hiểu được, tiền học phí và sinh hoạt của tôi tại thành phố này là do mẹ đã bán căn nhà dưới quê đi. Bà chỉ thuê một căn nhà nho nhỏ để ở.
“Cậu bạn nhỏ, em bị sao vậy?”
“Ba mẹ… em… không thấy… Mẹ ơi…” Cậu bé ngồi xổm dưới đường, khóc lớn.
“Em bị lạc sao?” Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu đứa nhỏ.
“Dạ, Su Su… sợ…” Quả nhiên cậu nhóc này sợ.
“Nhà em ở đâu? Anh đưa em về.”
“Dạ… Ô ô ô…”
“Không biết sao?” Cậu nhóc gật đầụ
“Em tên là Su Su à?” Cậu nhóc lại tiếp tục gật đầụ
“Vậy… Su Su, anh cùng em chờ mẹ em nhé.” Tôi cởi áo khoác, ôm lấy cậu nhóc. Vì mặt trời đã xuống núi rồi, nên không khí trở nên lạnh đi nhiềụ
“Hửm? Được không?” Lúc cậu nhóc mới ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi thấy đôi mắt nòng nọc đó thật đáng yêu, chỉ là đã bị nước mắt làm cho đỏ ửng lên.
“Dạ, có thể ạ ” Tôi ôm lấy cậu bé, ngồi ở ven đường chờ.
Thật ra tôi cũng không chắc mẹ cậu bé có tới đón nó không, nhưng lúc ấy chỉ biết làm như vậy, bây giờ lại cảm thấy bản thân thật ngốc Nếu đứa nhỏ bị người ta cố tình bỏ rơi thì làm sao? Cậu bé nói nó tên là Kim Junsu, thích bóng đá, thích đi xem cá heo biểu diễn, ba mẹ rất yêu thương nó, nghe đến đó tôi lại có chút ghen tị. Tôi nói với nó tôi tên là Kim Jaeioong, thích đọc sách, không thích cũng phải đọc, muốn trở thành một bác sĩ, có một người mẹ rất yêu thương mình, nói đến câu cuối tôi lại cảm thấy chua xót.
“Su Su Con chạy đi đâu vậy? Làm mẹ lo muốn chết ” Một người phụ nữ và một người đàn ông chạy về phía tôi, gọi tên vật nhỏ trong lòng tôi.
“Mẹ Ba ” Vật nhỏ trong lồng ngực tôi thấy hai người lập tức chạy ra.