⬅ Trước Tiếp ➡

Nhiệm vụ của tôi cũng hoàn thành Duỗi người, ngáp một cái Trái đất đúng là không lớn, còn tròn nữa.
“Thật cám ơn cậu Không biết phải đền đáp làm sao Su Su, mau cảm ơn anh đi con Hôn anh một cái đi ” Người cha ấy nắm lấy tay tôi, cảm kích đến suýt bật khóc.
“Anh Jae Jae, chụt ”
Từ đó về sau, gia đình của Junsu liền bước vào cuộc sống của tôi, à, không, có lẽ là tôi bước vào cuộc sống của họ. Chú dì đối xử với tôi rất tốt, biết tôi thuê phòng ở một mình liền bảo tôi đến nhà ở, xem tôi như con trong nhà mà nuôi đến tận năm năm. Ngay cả khi mẹ tôi đột ngột qua đời, cũng là ba mẹ Junsu giúp đỡ tôi lo hậu sự.
Lúc ấy, tôi cảm thấy chỉ còn mỗi mình trên thế gian này, nhưng may mắn lại nhận được sự ấm áp, dịu dàng ấy. Đó là một điều khiến tôi nhớ mãi.
Từ ngày sống trong nhà họ Kim, quan hệ của tôi với cậu bạn nhỏ Junsu cũng càng phát triển.
Đột nhiên một ngày phát hiện, vật nhỏ của chính mình tuy rằng thật ngốc nhưng cũng có người thầm mến nó, hơn nữa đối phương còn là ‘hàng cao cấp’ Park Yuchun. Lúc này tôi cười, nhưng không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy chua xót. Cái này là sao? Không phải là muốn khóc chứ? Thật là…
Vật nhỏ, em phải hạnh phúc đấy Anh đã giao em cho một người rồi. Bây giờ thì nhiệm vụ đã hoành thành, thật sự hoàn thành rồi. Anh sẽ giúp em để ý tên đàn ông của em Nếu cậu ta dám đối xử không tốt với em, anh sẽ thiến cậu ta ngay
Chết tiệt Thuốc này hết hạn rồi? Bao nhiêu năm chưa ôn lại chuyện cũ vậy mà ngay cả điếu thuốc cũng không phối hợp.
“Jaeioong, cậu đang nghĩ cái gì vậy? Tôi đợi câu cả nửa ngày rồi đó. Mau lên xe đi, tôi đưa cậu về nhà. Một mình cậu đi trên đường, tôi lo lắm đấy.”
“Chết tiệt Park Yuchun Âm hồn của cậu còn chưa tiêu tan hả?” Tuy nói như thế, nhưng tôi vẫn mở cửa xe “Coi như cậu có lương tâm, còn biết quan tâm tôi đi một mình.”
“Jaeioong, tôi lo lắng cho người nào xui xẻo bị cậu bắt nạt thôi.” Park Yuchun cười xấu xa.
“Park Yuchun Cậu xéo cho tôi.”
“Vậy ai lái xe hả?”
============================================================
Rầm
“Ông chủ, cho cậu đấy.” Kim Jaeioong cầm một xấp tài liệu đặt mạnh lên bàn làm việc của viện trưởng, sau đó làm như ‘đại gia’, oai hùng ngồi trên sô pha, vẻ mặt đầy đáng ghét.
Park Yuchun nhìn tập tài liệu đen thùi trên bàn, hỏi “Jaeioong? Cái gì vậy?”
“Tài liệu giúp cậu chinh phục cậu bạn nhỏ của tôi Cậu tính báo đáp tôi thế nào hả?”
Park Yuchun mở trang đầu tiên, một tấm hình trần truồng lộ ra, đương nhiên đây chỉ là hình của một đứa nhỏ mới được một tháng tuổi, tuy nhiên đôi mắt nòng nọc lại có thể xác nhận rõ ràng đứa bé này là ai. Đóng tập tài liệu lại, Park Yuchun cười “Anh Jaeioong, cám ơn anh. Hôm nay tan ca, tôi sẽ mời anh đi ăn món Âụ”
“Anh? Đúng là chịu không nổi mà Này, thu lại nụ cười quyến rũ đó đi. Giữ lại cho cậu nhóc của nhà tôi là được rồi, tôi đây cũng không thấy hiếm lạ đâu Không cần cảm ơn, nếu cảm ơn tôi rồi, sao tôi dám lấy tiền của cậụ Chuyện từ nhỏ đến lớn của Junsu tôi đều viết trong đó đấy, cậu xem thử đi.” Kim Jaeioong một bộ nữ vương vênh váo với viện trưởng Park.
“Nhưng mà… Jaeioong, em ấy liệu có ý gì với tôi không? Sẽ không phải là từ một phía chứ?” Vấn đề này mới quan trọng.


⬅ Trước Tiếp ➡