⬅ Trước Tiếp ➡

Cơm nước xong, mọi người nói chuyện thêm một lúc thì Kim Jaeioong kéo ông chủ Park chào tạm biệt nhà họ Kim. Trước khi đi, mẹ Kim còn dặn đi dặn lại, bảo hai người nhớ thường xuyên đến chơi.
“Vâng, dì nấu ngon như thế, sau này cháu nhất định sẽ mặt dày đến gõ cửa xin cơm ạ. Đến lúc đó dì không chê cháu phiền là được rồi.” Viện trưởng Park lập tức nắm lấy cơ hội nịnh mẹ Kim.
“Đương nhiên là không rồi Phải thường xuyên đến đấy Nhớ là phải thường đến nhà dì chơi đó.” Mẹ Kim lại tiếp tục dặn dò.
“Dì à, hai ngày nữa cháu lại đến thăm chú dì. Yuchun, đi thôi Su Su, tạm biệt anh đi nào.” Kim Jaeioong vừa kéo Park Yuchun, vừa nhìn về phía Kim Junsu cười.
“Dạ, tạm biệt anh Jae Jae.” Cậu bạn nhỏ vẫy tay, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, cười ngọt ngào.
“Su Su, em không hôn anh một cái sao? Anh thật đau lòng đấy Trước kia đưa anh ra cửa em đều hôn mà.” Ngay cả cơ hội cuối cùng, Kim Jaeioong cũng không buông tha. Cúi người xuống, đưa mặt lại gần, đòi hôn.
“Hì hì, chụt ” Haiz, cậu nhóc này không biết là do quá đơn thuần hay có khả năng khơi mào lửa trong người khác nữa. Hôn Kim Jaeioong xong, cậu nhóc chạy tới trước mặt Park Yuchun, hai tay kéo cổ hắn xuống “Chụt ” Một nụ hôn dừng ngay trên má viện trưởng Park. Viện trưởng Park đầy uy nghiêm lập tức chết trận.
“A… Chú Park, tạm biệt.” Nói xong, Kim Junsu liền kéo ba mẹ vào nhà.
“Park Yuchun Park Yuchun? Chết thật hả? Không đến mức đó chứ? Đừng nhìn nữa, người ta vào hết rồi.” Kim Jaeioong quơ tay lung tung trước mắt viện trưởng Park.
“Kim Jaeioong Vừa rồi… có phải cậu bạn nhỏ hôn tôi không?… A Đau, Kim Jaeioong, cậu nhéo tôi làm cái gì?”
“Cho cậu biết là không phải mình đang nằm mơ.”
Trong xe viện trưởng Park.
“Kim Jaeioong. Tôi hỏi cậu, rốt cuộc quan hệ của cậu với Junsu là sao? Nếu thật là… tôi… sẽ không chen chân vào đâụ Tôi nghiêm túc hỏi cậu đấy, không đùa đâụ” Biểu tình nghiêm túc như vậy, hình như lâu lắm rồi mới thấy qua. Cho dù đang làm việc, Park Yuchun vẫn thường mang theo nụ cười rất bỉ.
“Cậu thật muốn biết à?”
“Ừm.”
“Tôi với Junsu không phải như cậu nghĩ đâụ Nó là cậu em trai tôi yêu mến nhất.” Kim Jaeioong cũng bỏ đi bộ dáng cà lơ phất phơ, nghiêm túc trả lời.
“Thật không? Vậy… tôi…” Nội tâm Park Yuchun nổi lên tia hi vọng.
“Nhưng tôi không đồng ý cậu theo đuổi Su Su đâu Nó không hợp với cậu Nó còn rất đơn thuần, tôi lo lắm.”
“Vì sao? Tôi nghiêm túc đấy Jaeioong, đừng nói cậu không tin, mà chính tôi cũng không thể tin mình được. Nhưng tôi… tôi thật sự đã lãm sâu vào ” Viện trưởng Park quay đầu “Jaeioong, lúc này tôi có một suy nghĩ muốn toàn tâm toàn ý yêu một người.”
“Bỏ đi, coi như tôi chưa nói gì với cậu, tôi đưa cậu về nhà.” Tim hắn có chút đaụ
“Park Yuchun Phải đối tốt với nó đấy Cậu phải đáp ứng tôi, nếu làm tổn thương nó, tôi sẽ làm cho cậu mất đi tất cả. Tôi nói được thì sẽ làm được.” Kim Jaeioong nói xong, cũng không quay đầu lại, bước xuống xe.
“Jaeioong, cảm ơn cậụ”
============================================================


⬅ Trước Tiếp ➡