Chương 13
Ai ngờ Kim Junsu lại chạy đến bên bàn, rút tờ khăn giấy “Chú Park Chú không sao chứ? Vừa rồi bị sặc à?” Bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng lau nước trà trên khóe miệng Park Yuchun. Lau xong, lại đưa bàn tay mũm mĩm ra sau lưng hắn, đập mạnh vài cái, rồi vuốt xuống vài cái “Chú Park, đỡ hơn chưa? Còn khó chịu không?”
Viện trưởng Park hoàn toàn trợn tròn mắt. Park Yuchun này tung hoàng nhiều năm vậy, số người hầu hạ có thể dùng cả xe tải trọng tấn lớn kéo đi. Hôm nay lại vì động tác không bình thường của một nhóc con làm cho ấm lòng, này là sao vậy?
Mẹ Kim cũng trợn tròn mắt. Nuôi nó nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mắt trời. Con à Thật hiểu chuyện Mẹ tự hào về con. Kim Junsu, con thật giỏi.
Kim Jaeioong cũng không thoát khỏi tình trạng đó. Định làm bẽ mặt Park Yuchun Không ngờ thằng nhóc Su ú lại chủ động thế. Không nhìn ra mà, thật sự không nhìn ra đó.
Ba Kim bước ra cũng trợn tròn mắt. Mới từ bếp ra, có chuyện gì vậy? Ai nói cho tôi biết đi. Sao mắt ai cũng trợn lên thế?
“Su Su Anh không sao Không phải lo lắng đâu Anh Yuchun không sao.” Viện trưởng Park là người phản ứng lại nhanh nhất, kéo cậu nhóc từ sau ra trước Thật đáng yêu quá đi.
“A… Vậy… tốt rồi… Ha ha.” Kim Junsu bị Park Yuchun nhìn đầy ái muội như vậy, mặt bất giác đỏ ửng lên.
Bữa cơm hôm nay, có người càng lúc càng nghi ngờ, có người thì một lúc lại thêm vài lời châm chọc, đương nhiên cũng có người chỉ lo ăn.
“Mẹ, con muốn ăn cá sốt chua ngọt.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu với không tới đồ ăn, liền kêu lên.
Đũa của Park Yuchun cùng Kim Jaeioong lập tức đưa về phía đĩa cá sốt chua ngọt. Hai người cùng trừng nhau, rồi cùng gắp vào trong bát mình, gỡ xương.
“Này Cậu bạn nhỏ ăn đi Không có xương đâụ” Park Yuchun gắp thịt cá vào bát Kim Junsụ Nhưng Kim Jaeioong là ai? Kim Jaeioong chính là Kim Jaeioong Người có thể lật ngược tình thế lại hoàn toàn.
“Su Su, há mồm nào A ” Y trực tiếp đưa miếng cá đến bên miệng Kim Junsụ
Trận này Kim Jaeioong thắng
“A… trú Bark… ì ao nhại ọi áu cẩu ạn ỏ ả?” Chú Park, vì sao lại gọi cháu là cậu bạn nhỏ hả?
“Hả? Cậu bạn nhỏ, em nói cái gì?” Park Yuchun nhìn cậu nhóc ăn, trong lòng đầy thỏa mãn.
“Cháu nói là vì sao chú Park lại gọi cháu là cậu bạn nhỏ?” Cuối cùng Kim Junsu cũng nuốt hết đống thức ăn tắc trong miệng.
Vật nhỏ này, ha ha “Chẳng lẽ em không phải là cậu bạn nhỏ sao?” Thật đáng yêụ
“Nhưng cháu mười bảy rồi.”
“Cái… cái gì? Em đã mười bảy rồi hả?” Không có khả năng Cùng lắm thì mười bốn thôi.
“Đúng đó, Junsu học cấp ba rồi, năm nay nó mười bảy tuổi. Yuchun, cháu ăn nhiều vào.” Mẹ Kim vừa trả lời, vừa gắp đồ ăn vào bát Park Yuchun.
“Ha ha. Tại người cháu hơi nhỏ… Ha ha.. Vậy chú Park bao nhiêu tuổi rồi?” Kim Junsu nhìn qua đĩa thịt bò.
“Su Su Chú Park của em năm nay hai mươi bảy rồi ” Kim Jaeioong ở một bên thêm mắm thêm muối.
Viện trưởng Park cúi đầu ăn cơm Kim Jaeioong, nói ít đi một câu sẽ chết sao?
“Vậy à… Ha ha, thế thì cũng bằng tuổi Jaeioong nhỉ?” Mẹ Kim lại vô ý nói, khiến cho nụ cười trên mặt bác sĩ Kim lập tức dừng lại, cúi đầu ăn cơm.
Park Yuchun thầm khen Dì à Hôm nay trông dì thật trẻ đấy.
Trận này Park Yuchun thắng