⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Thành vội vàng vẫy tay ra hiệu với Bạch Anh, sau đó chạy chậm đuổi the0 hắn, “Hối hận gì? Hối hận chuyện gì?”
“Chốn công sở vốn đã đầy mưu mô đâύ đá với nhau, là thực tập sinh thì công việc càng thêm nặng̝ nề, năm đó nếu như em lựa chọn tiếp tục học thạc sĩ thì đã không phải chịu đựng những khổ cực này.”
Liên Thành đẩy cửa kính ra, ân cần mời hắn đi trước, “Cũng không thể nói như vậy được, tôi nghĩ thế này là khổ trước sướng saụ”
Đi làm chỉ cần phải hầu hạ sếp, đôi lúc còn có thể lén lút lười biếng. Học lên thạc sĩ thì phải hầu hạ giáo sư, còn có thêm Lương Triều Túc nữa, lúc nào cũng không được phép lơ là dù chỉ một chút. Trừ khi Liên Thành điên rồi nên mới cảm thấy hối hận.
Thân hình Lương Triều Túc hơi khựng lại, khẽ đến mức khó phát hiện, Liên Thành đã không nhận ra sự biến đổi của hắn.
Chỉ thấy hắn mặt không cảm xúc, đi nhanh về phía trước.
Bệnh viện của Bạch gia có diện tích lớn, ở phía Tây Bắc của tòa nhà chính có một bãi đỗ xe lộ thiên rất lớn.
Xe của Lương Triều Túc đậu gần một bụi cây xanh, xe của cha Lương đậu bên cạnh đã rời đi từ lâu rồi.
“Baba và mama sao lại không chờ...”
“Chờ cái gì?” Lương Triều Túc mở cửa ở vị trí lái, “Chờ em sao?”
Biểu cảm trên mặt của Liên thành cứng lại, trầm mặc ngồi lên ghế saụ
Lương Triều Túc không kiên nhẫn, “Lăn lên ghế trước.”
Từ lúc nãy đến giờ hắn đã mơ hồ không cao hứng, giờ phút này một chút cũng không thèm che giấu, làm cho không khí trên xe trở nên yên tĩnh và ngột ngạt.
Liên Thành ngồi vào ghế phụ, chủ động giải thích, “Tôi vừa rồi không có ý không tôn trọng anh, coi anh thành tài xế.”
Lương Triều Túc đột nhiên duỗi tay qua đây.
Liên Thành hốt hoảng dựa vào cửa xe, dây an toàn quàng qua bộ phận trước ngực càng căng chặt ra, bó chặt hai hình dáng cao ngất phía trước.
Đầu ngón tay Lương Triều Túc tiến đến trước mắt cô.
Liên Thành giơ tay muốn chặn lại, mu bàn tay của người đàn ông chạm vào tay cô, sau đó rơi xuống ngăn tủ khóa đựng đồ ở ghế phụ, ngón tay hắn nhẹ nhàng ấn một cái, vang lên một tiếng ‘cạch’ rồi mở ra.
Liên Thành trơ mắt nhìn hắn bỏ một xấp giấy báo cáo vào tɾong rồi thu tay lại, toàn bộ quá trình không thèm nhìn cô một lần.
Ngược lại có vẻ là do cô phản ứng quá mức, tự mình đa tình.
“Cho rằng tôi muốn chạm vào em?” Hắn liếc mắt nhìn cô, giọng điệu không mấy dễ chịu, “Không muốn tôi chạm vào em?”
Liên Thành giả vờ như không nghe ra ý chế giễu tɾong lời nói của hắn, nửa thật nửa giả đáp lại, “Ban ngày ban mặt, ở bệnh viện có người nhiều, tôi chỉ sợ bị người khác phát hiện nên phản ứng có hơi lớn một chút, không phải giống như những gì anh nghĩ.”
“Nói dối.” Lương Triều Túc khóa cửa xe lại, cười như không cười. “Tôi rất dễ bị lừa sao?”
Liên Thành quyết đoán lắc đầu, “Anh anh minh thần võ.”
Lương Triều Túc bất ngờ với câu trả lời này của cô, sự lạnh lùng trên mặt chớp mắt nứt ra, sau đó lại banh mặt ra, “Câu này của em cũng đang lừa gạt tôi.”
Liên Thành trực tiếp giơ tay lên thề, “Anh anh minh thần võ, thâm sâu khó lường, không ai có thể sánh bằng, vạn thọ vô cương .”
Vạn thọ vô cương Sống lâu muôn tuổi, thường dùng để chúc vua quan xưa
Lương Triều Túc trầm mặc một giây, “Đây chính là chiêu trò mà em hay dùng, dùng lời nói thật thật giả giả để đánh lừa người khác.”
Hắn nói không sai một chút nào, cả người Liên Thành không khỏi toát mồ hôi lạnh.


⬅ Trước Tiếp ➡