Phải thận trọng cái gì, tɾong lòng Liên Thành hiểu rõ, đơn giản là đời này Quan Âm Tống Tử chỉ thưởng cho cô một lần gặp mặt, nếu như cô từ bỏ thì nửa đời còn lại đừng mơ đến có thể sờ vào con cái, có con cái ở bên cạnh.
Liên Thành hít sâu một hơi, rồi lại thở dài, nhớ đến lời nhắc của trưởng khoa, đứa bé có khả năng có vấn đề.
Muôn vàn suy nghĩ đè nặng̝ khiến Liên Thành nghẹt thở, “Bánh răng vận mệnh của tớ còn chưa xoay chuyển chút nào nhưng mà những xiềng xích của cuộc đời thì lại sắp đứt hết rồi.”
Những lời này nói ra đầy chua xót, Bạch Anh h0àn toàn không thể cười nổi, cố gắng muốn an ủi cô.
Từ khi các cô còn nhỏ, tɾong giới thiên kim phú nhị đại đã có một vòng tròn nhỏ, tɾong đó phần lớn là những người giống như Lương Văn Phỉ, kiêu ngạo vì xuấtthân của mình, tính cách tiểu thư bướng bỉnh, số ít còn lại là thuộc loại phụ nữ ma͙nh mẽ.
Bạch Anh là người đã từng chinh chiến cả hai cái trận doanh này, nhưng bốn năm trước thân thế của Liên Thành bị lộ ra ngoài ánh sáng, cả hai phe đều chướng mắt Liên Thành, không muốn chơi chung với cô, Bạch Anh liền cảm thấy mất hết hứng thú.
Thời gian ấy trùng hợp là lúc cô đi du học, cô bị các tài liệu phức tạp về nội khoa, ngoại khoa, giải phẫu tế bào, còn có những giáo sư nước ngoài tàn nhẫn không coi cô ấy là con người tra tấn đến mức tinh thần muốn sụp đổ. Tất cả đều nhờ vào những cuộc đïện từ xa của Liên Thành, những lời nói hài hước và khéo léo của Liên Thành đã giải cứu cô.
Bạch Anh lặp lại một câu nói luôn khắc sâu tɾong tâm trí cô, “Trời sinh ta có tài ắt có có ích , tất cả gian khổ đều là để tích lũy kinh nghiệm. Vượt qua muôn vàn khó khăn, vạn dặm phong ba, thế giới rộng lớn là núi vàng biển bạc.”
“Đó là đối với cậụ” Liên Thành uể oải, “Trời sinh ta có tài ắt có ích, nhưng tớ nghĩ có thể không cần thì liền không cần.”
Bạch Anh vừa muốn trả lời lại cô thì cách đó không xa truyền tới một giọng nói lạnh lẽo như băng.
“Không cần cái gì?”
Hô hấp Liên Thành cứng lại, gần như là lập tức nhảy vọt ra khỏi người Bạch Anh.
Lương Triều Túc đứng cách đó khoảng hơn 3 mét, trên tay cầm một xấp giấy báo cáo. Dáng người và khí thế xuấtchúng của hắn làm cho đại sảnh đông người qua lại như biến trở thành phông nền mờ nhạt, làm tôn lên khuôn mặt tuấn tú và dáng vẻ oai hùng của người đàn ông, cũng đồng thời làm nổi bật sự âm trầm, không dễ chọc của hắn.
Liên Thành đi đến gần hắn, nói năng hàm hồ “Không có gì, chỉ là tùy tiện tâm sự thôi.”
“Trời sinh ta có tài ắt có ích, có thể không cần thì liền không cần?” Lương Triều Túc cúi đầu xuống nhìn cô, nhìn chằm chằm biểu cảm của cô, “Là không muốn đi làm?”
Trong lòng Liên Thành thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng vâng vâng dạ dạ ứng phó.
Lương Triều Túc người này không dễ lừa, nhưng có một số việc hắn chính là lão g͙ià cổ hủ.
Tin tức thời sự, ngành sản xuấtbiến động như nào hắn đều hiểu biết.
Nhưng những câu nói quái gở mỉa mai mà giới trẻ điên cuồng lan truyền trên mạng thì hắn h0àn toàn không biết gì cả.
Không biết đã có bao nhiêu lần Liên Thành không đứng đắn ám chỉ mỉa mai hắn, còn Lương Triều Túc thì vẫn nghiêm túc tiếp thụ
Hiện tại hắn hiểu lầm lời bọn cô nói, Liên Thành một chút cũng không cảm thấy kỳ lạ.
“Hối hận?”
Hắn liếc mắt nhìn sang Bạch Anh, không mặn không nhạt, cũng không chào hỏi cô nàng, xoay người đi ra ngoài.