Hắn nói đây là chiêu trò mà cô thường dùng, vậy có nghĩa là hắn đã phát hiện từ sớm rồi sao?
Sớm tới cỡ nào?
Hay là hắn chỉ vừa mới phát hiện, đang lừa cô?
Nhận ra cô không có ý định thừa nhận, cổ họng Lương Triều Túc hừ lạnh một tiếng, “Cũng giống như câu này, anh minh thần võ, vạn thọ vô cương chính là giả, còn thâm sâu khó lường, không ai sánh bằng chính là thật.”
“Đều là thật.” Liên Thành vẫn ma͙nh miệng.
“Đều là giả.” Lương Triều Túc buông tay ra khỏi vô lăng, vẻ mặt chuyên chú đến mức thâm trầm, “Lần này là giả, tối hôm qua không gặp Thẩm Lê Xuyên cũng là giả.”
Trên mặt Liên Thành tức khắc không còn giọt máu, nếu đến bây giờ cô còn chưa hiểu tại sao khi kiểm tra sức khỏe vẻ mặt Lương Triều Túc lại u ám như vậy thì cô cũng đã quá ngốc rồi, “Anh kiểm tra camera giám sát?”
Ngay cả một câu phản bác tượng trưng cũng không có, vẻ mặt Lương Triều Túc càng trầm xuống.
“Lần này tôi không có tra.”
Liên Thành không tin, nếu không kiểm tra camera thì làm sao hắn phát hiện cô nói dối được.
Cũng tại cô có trí nhớ không tốt, Lương Triều Túc có khi nào tin tưởng cô đâụ Lần nào hắn cũng đe dọa cô trước, sau đó chờ cô vắt hết đầu óc, sử dụng͟͟ hết 36 kế, lắng nghe những lời chân thành của cô, sau đó cảm thấy trêu đùa cô đủ rồi, hắn quay đầu lại đi tra chứng cứ thực tế, chưa từng bỏ sót lần nào.
Cô đầy bụng cáu giận, không nói lời nào.
Lương Triều Túc nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như muốn đâm ra một cái lỗ trên người cô, đâm xuyên những suy nghĩ của cô, “Trước đây có lần nào tôi điều tra mà em bị oan cơ chứ? Tôi không tin em, là do em nói dối thành tinh, tự mình gie0 gió gặt bão.”
Liên Thành siết chặt tay, hít liên tiếp từng ngụm không khí, nhưng vẫn không giảm được cảm giác khó thở tɾong lòng.
Vì sao cô nói dối? Là do cô tự nguyện sao? Là do cô thích sao? Cô có lựa chọn nào khác sao?
Cô nói sự thật cô và Thẩm Lê Xuyên không có quan hệ thì không ai tin tưởng. Cô nghĩ đến kết thúc quan hệ với hắn, rời khỏi nhà họ Lương, nhưng Lương Triều Túc lại giữ chặt thẻ căn cước của cô, mỗi lần phát hiện là một lần nghiêm trị.
Cô đã thử qua vô số biện pháp để phản kháng, nhưng kết quả lại phát hiện ra rằng chỉ cần Lương Triều Túc không gật đầu đồng ý kết thúc thì cô buộc phải thuận the0 hắn, giống như nô tỳ đã ký giấy bán thân, phải phục vụ hắn, phải lấy lòng hắn, tɾong nội tâm phải phục tùng hắn.
Đột nhiên có vài giọt mưa to như hạt đậu rơi xuống kính chắn gió, tạo ra tiếng bộp bộp trầm vang. Ngay sau đó, tiếng mưa lộp bộp vang lên dồn dập như tiếng pháo nổ, âm thanh ồn ào bên ngoài khiến cho không gian nhỏ hẹp, yên tĩnh bên tɾong xe như tách biệt với thế giới bên ngoài.
Trong bóng tối, Lương Triều Túc ngày càng tiến lại gần, Liên Thành có thể cảm nhận, cô muốn né tránh nhưng lại bị hắn ấn ma͙nh vào gáy cô, hung hăng hôn lên.
Hắn cởi dây an toàn, cũng cởi dây cho cô, Liên Thành phát hiện cánh tay trên e0 cô thoáng dùng sức, tɾong chớp mắt mất trọng lực, cô bị hắn ôm sang ghế lái, ngồi lên trên đùi của hắn, sau lưng dựa vào vô lăng.
Tiếng mưa ngày càng lớn, tiếng gió xao động bên ngoài, nụ hôn của hắn cũng ngày càng mãnh liệt, nguy hiểm hơn. Những cảm xúc tiêu cực bị dồn nén như mồi lửa làm bùng nổ du͙c vọng muốn phát tiết của hắn.