⬅ Trước Tiếp ➡

“Việc tớ mang thai đã là một quả bom hạt nhân, nếu lại kéo Thẩm Lê Xuyên vào để làm ra vẻ tình nặng̝ như biển, cái gì mà uyên ương bị chia cắt, đến lúc đó Lương Văn Phỉ ngửi thấy mùi lập tức phát bệnh chó điên của cô ta, gọi tên ác ma Lương Triều Túc đến thì tất cả mọi chuyện đều sẽ bị đảo lộn hết.”
Bạch Anh không nhịn được cười, không đúng lúc mà cười ha ha ha “Cái miệng này của cậu đúng là chân truyền của Đại Ngọc mà.”
Đại Ngọc 黛玉 , là một nhân vật nổi tiếng tɾong tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc Hồng Lâu Mộng của tác giả Tào Tuyết Cần.
“Cậu đề cao tớ quá rồi.” Liên Thành lạnh mặt “Tớ là con cá hố bứng bật gốc cây liễu ở Thần miếu núi Phong Tuyết, không phải là Đại Ngọc.”
“Cá hố" và "Thần miếú là những hình ảnh tượng trưng cho sức ma͙nh và sự dũng mãnh, đối lập với tính cách yếu ớt của Đại Ngọc.
Cá hố cá đao Đây là loại cá dữ có thân hình dài, trông khá dẹt, đồng thời lớp da thì trơn bóng, không hề có vẩy và mang màu xanh lam, có chút ánh bạc nhẹ.
Bạch Anh không ngừng cười ha ha “Cho dù Hao Thiên Khuyển có thực sự đánh hơi thấy mùi, thì đó cũng phải chờ sau khi cậu vượt qua được cửa ải này. Đến lúc đó, binh đến tướng chặn, cứ tùy cơ ứng biến, tớ không tin cậu không đâύ lại được bọn họ.”
Hao Thiên Khuyển là một con chó thần nổi tiếng tɾong thần thoại và văn học Trung Quốc, được biết đến qua tác phẩm "Phong Thần Diễn Nghĩa" Đây là con vật trung thành của Nhị Lang Thần Dương Tiễn. Hao Thiên Khuyển thường được miêu tả là con chó có khả năng phi thường đặc biệt là với sức ma͙nh khứu giác rất nhạy bén, có thể đánh hơi ra kẻ thù từ rất xa.
“Thật sự đâύ không lại.” Liên Thành ngồi dậy “Bây giờ tớ có thai mới được một tháng, vẫn chưa đến thời gian có những phản ứng khi mang thai, cơ thể cũng chưa có thay đổi. Nhưng đợi thêm vài tuần nữa, lỡ như có biểu hiện nôn nghén, lúc đó đừng nói đến là đâύ với Lương Triều Túc, ngay cả loại trình độ như Lương Văn Phỉ tớ cũng không thể nào đâύ nổi.”
Nụ cười của Bạch Anh tắt đi, trên mặt lộ vẻ nghiêm túc “Cậu đã quyết định xong rồi sao?”
“Cái gì cơ?”
Hiện tại tɾong đầu Liên Thành chỉ toàn nghĩ đến cảnh tượng khi cô nôn nghén, Lương Văn Phỉ đá cửa xông vào hét lớn “Anh cả nhìn đi, em đã nói là cô ta có thai mà.”
Vì thế, khi Bạch Anh chuyển chủ đề, cô h0àn toàn mù mịt, không kịp phản ứng lại “Quyết định gì cơ?”
“Cậu muốn giữ lại đứa nhỏ này sao?” Bạch Anh hỏi.
Liên Thành im lặng, cúi đầu nhìn xuống bụng nhỏ, tay hơi nâng lên một chút rồi lại hạ xuống. Lần trước chính là bởi vì bị Lương Văn Phỉ bắt gặp cô đang vuốt ve bụng nhỏ ở bệnh viện, từ đó mới dẫn đến một loạt liên tiếp việc nguy hiểm.
Cô cười khổ “Vẫn còn đang suy nghĩ.”
Thực tế mà nói, tâm tư Lương Triều Túc kín đáo như thiên la địa võng, Lương Văn Phỉ lúc nào cũng là nguy cơ rình rập, mỗi ngày cô đều phải đối mặt với hiểm nguy từ nhiều phía, sáng sớm vừa mở mắt là đã bước vào một chiến trường sinh tử.
Hơn nữa, tɾong đầu cô vẫn luôn nghĩ đến một ý niệm khác, việc có giữ đứa bé hay không thực sự cô chưa từng nghĩ tới.
“Về vấn đề này, tớ không thể cho cậu bất kỳ lời khuyên nào cả.” Bạch Anh nắm tay Liên Thành “Tớ chỉ có thể khuyên cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ, phải thật thận trọng.”


⬅ Trước Tiếp ➡