Nhưng hai loại cảm xúc này, so với địa vị từ trên cao nhìn xuống của Lương Triều Túc vào hiện tại h0àn toàn không hề có liên quan gì đến nhaụ
“Phỉ Phỉ, xin lỗi đi.”
Giọng hắn bình bình, không nóng không lạnh.
Lông tơ Liên Thành dựng đứng, cô xác định hắn đang ở bờ vực bùng nổ tức giận.
Là do hắn cảm thấy cô đã phát điên mắng Lương Văn Phỉ quá mức?
Hay vẫn là do nguyên nhân nào khác, liên tưởng đến dự cảm không tốt lúc nãy, Liên Thành nhất thời cảm thấy như lâm đại địch.
“Anh cả...”
“Xin lỗi.” Hắn cương quyết.
Lương Văn Phỉ ngơ ngác nhìn hắn.
Vừa rồi cô ta đã nói những nghi ngờ của mình cho mẹ Lương, nhưng mẹ Lương không tin, bà cảm thấy là do hôn lễ sắp diễn ra nhưng tính tình đại tiểu thư của cô ta lại nháo quá mức, anh cả chỉ đang sợ nhà họ Thẩm đối với cô ta sinh ra ấn tượng không tốt nên mới mặt lạnh giáo huấn cô.
Không phải là đang che chở Liên Thành.
Nhưng cô ta lại có cảm giác ngày càng không ổn.
“Thực xin lỗi.” Hốc mắt Lương Văn Phỉ đỏ lên, ánh mắt mơ hồ nảy sinh ra tia ác độc.
Liên Thành không hề có cảm giác vui sướng, ánh mắt của Lương Triều Túc khóa chặt lên người cô.
Hắn đứng ngược chiều ánh sáng, nơi sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm hiện rõ hai bóng mờ, càng làm lộ ra vẻ thâm trầm, ánh mắt u tối của hắn.
Một khi chạm vào thì bóng tối tɾong mắt hắn sẽ nuốt chửng rồi nhấn chìm cô.
Từ xa đột nhiên vang lên tiếng gọi của mẹ Lương “Triều Túc, qua đây một chút.”
Lương Triều Túc không nhúc nhích.
Liên Thành nhìn vào ánh mắt của anh, tim gan phèo phổi bị nỗi sợ hãi xé toạc thành vô số mảnh, cô nhanh chóng suy nghĩ liệu có phải chỗ nào đó đã bị bại lộ hay không, hay là tất cả đều đã bại lộ.
Khi người đàn ông lướt qua cô, Lương Văn Phỉ nhanh chóng đuổi the0 sau, toàn bộ dây thần kinh của Liên Thành co rút đến mức muốn đứt đi.
Cô tê liệt ngồi xuống ghế ở hành lang.
...
“Hôm nay tại sao cậu lại xúc động như vậy?” Bạch Anh đỡ Liên Thành dậy, ngồi xuống ôm cô. “Ép buộc Lương Văn Phỉ xin lỗi, lời lẽ khıêu khích, không giống như tích cách của cậụ”
“Bạch Anh.” Liên Thành vùi mặt vào tɾong áo blouse trắng của cô nàng, “Kế tiếp, tớ không có nắm chắc.”
200 triệu cho Bạc Liên Thành, mà cho dù có là Bạch Anh được trưởng bối sủng ái, là phú nhị đại có sự nghiệp thành công thì cũng phải bó tay không có biện pháp.
Hay nói cách khác, tất cả phú nhị đại dưới 30 tuổi đều phải bó tay không có biện pháp.
Ngoài trừ Lương Triều Túc, xét về quyền lực và tiếng nói tɾong gia tộc thì hắn h0àn toàn vượt trội, không ai có thể sánh kịp. Hắn chỉ lớn hơn bọn họ có 5 tuổi, nhưng khoảng cách giữa bọn họ lại dường như cách biệt tới tận 50 năm.
Cho nên Bạch Anh hiểu rõ được những áp lực mà Liên Thành phải đối mặt.
“Cũng không phải là h0àn toàn không có cách.” Bạch Anh nói khẽ. “Bạc tiên sinh rất yêu vợ của ông ấy, hai người là thanh mai trúc mã, năm 15 tuổi xác định tình cảm, 18 tuổi đính hôn, trải qua nửa đời mưa gió, thăng trầm của cuộc đời, hiện tại ông ấy rất sợ vợ. Hơn nữa, cậu và bà ấy còn có điểm giống nhaụ..”
“Cậu muốn tớ đi tìm đường từ chỗ bà ấy, dùng chuyện xưa của tớ với Thẩm Lê Xuyên để g͙iành lấy lòng thương xót của bà ấy sao?” Liên Thành không quá tán đồng.