Thẳng cho đến khi vắt hết sức lực của cô, khiến cô suýt chết vì ngạt thở, nụ hôn này mới chịu kết thúc.
Liên Thành nằm trong lòng ngực rộng lớn của hắn, liều mạng thở dốc, tham lam hít lấy từng ngụm không khí.
Lương Triều Túc cũng thở dốc, vuốt ve tóc cô, vẫn chưa đã thèm “Thai của Phỉ Phỉ không ổn định, tôi đã mời một chuyên gia phụ sản khoa để giúp nó an thai, sẵn tiện khám bệnh của em.”
Liên Thành cảm thấy dường như có sét đánh giữa trời quang.
Đôi mắt cô trầm xuống, giọng nói căng thẳng “Chuyên gia nào? Lại phải làm phẫu thuật sao?”
“Không, chỉ dùng trung y, châm cứu hoặc là uống thuốc.”
Động tác vuốt ve cô của Lương Triều Túc có biên độ lớn hơn một chút, Liên Thành theo bản năng run rẩy như là phản xạ có điều kiện.
“Thật ra thì.” Liên Thành cố gắng cứu vãn tình hình. “Tôi không điều trị cũng khá tốt, tôi vô sinh thì sẽ không có nguy hiểm đối với anh.”
Bàn tay của Lương Triều Túc khựng lại.
Liên Thành cảm nhận được, nhưng cô không dám ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt của hắn.
Sợ rằng sự chột dạ trong lòng sẽ bị hắn lập tức nhìn ra.
“Không nghĩ đến tương lai sao? Nếu sau này em gả chồng thì phải sao?”
Liên Thành không ngừng suy đoán ý của hắn.
Hắn là đang muốn thử cô?
Hay là có ý định kết thúc đoạn quan hệ cấm kỵ này?
Sự vui sướng trong lòng cô vừa mới ngoi lên chưa được bao lâu, cô liền chợt nhớ đến Lương Triều Túc chưa từng nói lời vô nghĩa, mỗi một chữ hắn nói ra đều sẽ có dụng ý.
Hắn hỏi cô sau này gả chồng.
Vậy nghĩa là ít nhất hắn đang cân nhắc đến hôn sự của cô.
Liên Thành giật mình “Tôi gả cho ai?”
“Em muốn gả cho ai?” Lương Triều Túc nâng khuôn mặt cô lên. “Sau khi Phỉ Phỉ kết hôn, tiếp theo mẹ chắc chắn sẽ suy xét đến em.”
Liên Thành thật thà hỏi ra nghi hoặc “Vậy còn anh thì sao?”
Bất luận là về tuổi tác hay là tầm quan trọng thì với tư cách là con cả và là người thừa kế, chuyện hôn sự của Lương Triều Túc vẫn luôn là vấn đề cấp bách, là ưu tiên hàng đầụ
Lương Triều Túc vén tóc cô ra sau tai, con ngươi phản chiếu khuôn mặt nhỏ trắng bệch của cô, còn có cả nốt ruồi nhỏ trên mũi, “Đang xem.”
Liên Thành hít sâu một hơi.
Cô quả thực muốn phát điên rồi.
Phúc bất trùng lai, hoạ vô đơn chí, chuyện xấu toàn chất thành một đống.
Phúc bất trùng lai, hoạ vô đơn chí Thành ngữ Trung Quốc Phước lành sẽ không dễ đến hai lần còn tai họa sẽ nối tiếp nhaụ
Cô không những phải tìm cách ứng phó kiểm tra sức khỏe, xử lý cái thai trong bụng, mà còn phải phòng ngừa bản thân trở thành tiểu tam.
“Em không muốn tôi kết hôn?” Người đàn ông chăm chú nhìn cô, đôi mắt vừa sâu vừa đen, tràn đầy ý tìm tòi nghiên cứụ
Liên Thành không hiểu nổi, hắn muốn tìm ra cái gì cơ chứ?
Hắn có kết hôn hay không thì ý kiến của cô cũng đều không quan trọng.
Chẳng lẽ hắn cũng giống như Lương Văn Phỉ, sợ bị cô quấy rối hôn nhân của hắn sao?
Liên Thành cẩn thận hỏi “Anh coi trọng ai?”
Hắn vẫn nhìn chằm chằm cô, vẫn câu nói cũ “Đang xem.”
Trong lòng Liên Thành đã hiểu rõ, hắn đây là đang muốn cảnh cáo cô từ trước.
Nhưng mà hắn suy nghĩ nhiều rồi, cô hận không thể cách hắn càng xa càng tốt, cô so với bất kỳ ai khác càng không muốn có dính dáng đến hắn.
“Vậy chúng ta có phải là...” Liên Thành thử hỏi, “Nên kết thúc?”
“Em muốn kết thúc?” Lương Triều Túc vuốt ve tóc cô, sắc mặt không rõ ý vị.