⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Thành thấy thái độ của hắn không đúng lắm, kiềm chế lại sự vui sướng trong lòng. “Nếu anh có vợ, tôi tuyệt đối sẽ không làm chướng mắt anh, cũng sẽ không gây chuyện.”
Cuối cùng, cô vẫn giữ một chút đề phòng, không dám nói quá rõ ràng ý tứ của mình.
Lương Triều Túc là người có tính cách mạnh mẽ, lạnh lùng cao ngạo, thích làm người quyết định, hắn ghét nhất là bị người khác bắt bẻ hay là bị ghét bỏ.
Lương Triều Túc lại chăm chú nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt càng lúc càng khó đoán, gương mặt trở nên âm trầm.
Lưỡi dao treo trên cao, sáng loáng đầy đe dọa.
Liên Thành không còn chút vui vẻ nào, lo lắng thấp thỏm, nhỏ giọng "Thẻ căn cước của tôi..."
Cô đã hối hận xanh ruột rồi, lẽ ra sau khi kết thúc nụ hôn đó, cô nên lập tức đòi lại thẻ căn cước ngay.
Giờ đây chậm trễ, chỉ biết sẽ càng khó khăn hơn.
Đúng như dự đoán, khi cô ngước mắt lên nhìn, người đàn ông càng trở nên lạnh lùng hơn, giống như bị bao phủ bởi một lớp băng, nhưng bên trong lại có một ngọn lửa dữ tợn đang vô hình sôi trào.
Liên Thành run rẩy, không dám nhắc lại lần nữa.
Cô sợ rằng khi lớp băng bên ngoài kia bị phá vỡ, ngọn lửa bên trong độ sẽ lập tức thiêu rụi cô ngay trong xe.
Vừa đến bên dưới công ty, cô lập tức chạy xuống xe, muốn trốn tránh.
"Liên Thành."
Đồng nghiệp của cô xách túi, đuổi theo từ hướng khác, "Không phải hôm nay cô xin nghỉ sao? Sao còn tới đi làm?”
Da đầu Liên Thành tê dại, theo phản xạ có điều kiện nhìn về phía sau, nhìn thấy xe đã rời đi rồi.
Cũng còn may, Lương Triều Túc không có nghe thấy việc cô xin nghỉ.
Cô thở phào nhẹ nhõm “Tôi có chút việc cần xử lý ở gần đây nên tiện thể đi ngang qua.”
“Việc gì mà mới sáng sớm, còn đang giờ cao điểm đã đến đây thế?”
Trái tim đang treo lên của Liên Thành bây giờ mới được thả lỏng.
Lúc cô tiến vào công ty này, cô chưa từng đề cập qua bản thân có quan hệ với người nhà họ Lương. Ngày thường tài xế đưa cô đi làm, cũng là dừng xe ở ngõ nhỏ cách 500m, cô tự đi bộ đến công ty, sợ bị người khác phát hiện.
Còn may là quan hệ không có bị bại lộ, trên mặt Liên Thành lập tức tươi cười trở lại “Có hẹn gặp một người bạn ở gần đây.”
Cô vừa nói vừa vẫy tay về phía bên kia đường.
Một chiếc xe Mercedes Benz màu đen chạy qua đây, trước ánh mắt của đồng nghiệp, cô bước lên xe, chiếc xe nhanh chóng biến mất giữa làn xe cộ.
Đồng nghiệp không khỏi thầm lẩm bẩm “Không phải Liên Thành rất thanh cao sao? Từ khi nào mà đã có bạn trai rồi, nhìn qua còn có vẻ rất có tiền.”
Người có mái tóc ngắn bị hiểu lầm là bạn trai có tiền, cũng chính là Bạch Anh đang dừng xe ở trước một bệnh viện tư.
Cô thò người qua giúp Liên Thành cởi dây an toàn, “Tớ giúp cậu một việc lớn như vậy, cậu thật sự không muốn nói cho tớ biết gã đàn ông vô trách nhiệm đó là ai sao?”
Liên Thành đeo khẩu trang vào, mở cửa đi xuống xe “Chỉ là một tên tra nam khốn nạn, đừng nhắc đến hắn miễn lại khiến cho tâm trạng không vui.”
Bạch Anh ôm lấy bả vai cô “Tra nam? Thẩm Lê Xuyên?”
Liên Thành bất ngờ bị sặc nước bọt, buồn bực nói “Tớ nhìn trông giống người khó quên tình cũ như vậy sao? Sao người nào cũng đều cảm thấy tớ sẽ mặt dày đeo bám anh ta không chịu buông vậy?”
Bạch Anh chỉ cười mà không nói, Liên Thành không có khả năng là loại người đó, tuyệt đối là do Thẩm Lê Xuyên ý xấu không chết.


⬅ Trước Tiếp ➡