⬅ Trước Tiếp ➡

Lương Triều Túc nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, cũng không so đo với cô, phân phó Trương An lái xe.
Trương An cũng là một người rất tinh ý, vừa mới khởi động xe liền lập tức ấn nút nâng tấm ngăn lên.
Ghế sau bị che kín, trong không gian tĩnh mịch, khí tràng của người đàn ông lạnh thấu xương, “Chỉ trong một lát của buổi sáng nay, em đã phạm mấy cái sai lầm?”
Liên Thành dựa vào cửa xe, lòng ngực dồn dập phập phồng lên xuống vài cái, mới miễn cưỡng khôi phục bình tĩnh.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình, “Hai cái.”
“Nói.”
Liên Thành không phải là người không chết thì không chịu nhận sai, nếu như cô thật sự vi phạm đạo đức, cô sẽ tự mình kiểm điểm, tuyệt không đối không trốn tránh.
Nhưng cái sai mà Lương Triều Túc nhắc đến, là cái sai ở chỗ nào?
Sai ở chỗ cô không nghe lời, không muốn trèo lên người hắn.
Sai ở chỗ cô không có mắt, mở miệng phản bác Lương Văn Phỉ, làm cô ta phải khó xử.
Liên Thành tự nhận bản thân cô không phải là đồ chơi của bọn họ, càng không phải là một cái bánh bao mềm tùy ý nắn bóp.
Cô có chỗ nào sai cơ chứ.
Giọng nói Liên Thành nghẹn ngào, “Cái sai đầu tiên, đó là không nên ở trước mặt dì Vương làm tăng nguy cơ bị bại lộ. Cái sai thứ hai là không nên tranh chấp với Lương Văn Phỉ.”
“Chỉ có nhiêu đó?”
Người đàn ông nghiêng người qua, hắn cao 1 mét 88, vai rộng chân đại, nắng sớm từ ngoài cửa sổ xe chiếu lên người hắn, phác họa ra bóng đỗ của hắn lên người cô.
Bóng lớn đè lên bóng nhỏ.
Cướp đoạt lòng tự trọng của cô, còn muốn giẫm cô xuống bùn, ép buộc cô phải cúi đầụ
Đuôi mắt cô ửng đỏ “Tôi không nên biết khi anh rời giường sẽ có tính khí, còn dám đến quấy rầy anh nghỉ ngơi.”
“Tôi không có tính khí khi rời giường.” Lương Triều Túc nắm cằm cô, nâng cằm lên bức cô nhìn thẳng vào hắn. “Có phải vừa rồi cũng khóc đúng không?”
Bất kể là bao nhiêu lần, Liên Thành vẫn luôn bị sự nhạy bén của hắn làm sửng sốt. “Không có, vừa rồi chỉ là do cát thổi vào mắt thôi.”
Ngón cái của Lương Triều Túc vuốt ve đuôi mắt cô, có những nơi bị vết chai cọ xát, Liên Thành nhịn không được run rẩy.
Bộ dạng co rúm đáng thương.
Người đàn ông nở một nụ cười nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra “Nói đối.”
Liên Thành càng run dữ dội hơn, Lương Triều Túc không cho phép cô nói dối, nói một lần liền giáo huấn một lần.
Lượng Triều Túc ngược lại không tức giận, khuôn mặt trầm xuống. “Em rất sợ tôi?”
Trong lòng Liên Thành cười lạnh.
Vừa rồi mới làm cô mất hết thể diện, bị người ta giẫm đạp thành bùn nát.
Khiến cô ở trước mặt Lương Văn Phỉ chỉ có thể quỳ, không thể phản kháng, không được phẫn nộ.
Hiện tại hỏi câu này là để thể hiện lòng thương xót của hắn sao?
Liên Thành không cần phần thương xót này của hắn, hỏi ngược lại “Bây giờ có thể trả lại thẻ căn cước cho tôi rồi chứ?”
Lòng bàn tay của Lương Triều Túc dán lên mặt cô, ánh mắt hắn di chuyển từ trên mắt xuống môi cô.
Ánh mắt đen tối, sâu thẳm, tràn đầy ý ám chỉ.
Chuyện mà lúc sáng Liên Thành mất công náo loạn một trận để trốn tránh, cuối cùng vẫn không thể nào tránh được.
Nhưng cũng còn may, lúc ở bên ngoài Lương Triều Túc sẽ không quá càn rỡ, cùng lắm là chỉ hôn một cái.
Cô cắn răng tiến lại gần.
Vào khoảng khắc môi chạm môi, Lương Triều Túc lập tức ấn chặt sau gáy cô, dùng tất cả sức lực để ấn.
Nụ hôn gấp gáp, mạnh bạo, cuồng nhiệt.


⬅ Trước Tiếp ➡