Chương 26
dụng, cô có thể thử xem sao." Tô Mạt miễn cưỡng cười cười "Cám ơn Vương tổng." Nhớ đến chuyện lần trước, trong lòng cô rất cảm kích, nhưng không biết cám ơn thế nào.
Vương Tư Nguy cầm tập tài liệu "Trang nào cũng cần photo à?" Tô Mạt gật đầụ Vương Tư Nguy bỏ tập tài liệu vào khe cắm bên cạnh máy photo "Chỗ này có thể tự động lật giở, không cần dùng tay lật từng trang." Lúc này, Tô Mạt mới nhìn thấy nút tự động lật trang, chữ ở trên đó đã bị mờ đi.
Cô đỏ mặt, vội giơ tay thao tác, đồng thời cám ơn Vương Tư Nguy.
Vương Tư Nguy cười cười "Cô cứ bận việc đi." Nói xong, anh ta quay người đi ra ngoài.
Tô Mạt không thể kiềm chế, quay đầu dõi theo bóng lưng của người đàn ông đó.
Vài giây sau cô mới định thần, sắp xếp lại tài liệu vừa được photo, đóng thành quyển.
Tâm trạng của cô trở nên tốt hơn.
2.
Sau hai tháng nếm đủ mùi vị bị khách hàng dập điện thoại, Tô Mạt cuối cùng cũng nhận được đơn đặt hàng đầu tiên.
Giá trị đơn đặt hàng tương đối thấp, nhưng khách hàng tương đối khó tính nên Tô Mạt phải bỏ không ít công sức.
Cuối cùng, khách hàng nói qua điện thoại "Tô tiểu thư, tôi cảm thấy giọng nói của cô rất dễ nghe, cô là sinh viên mới tốt nghiệp phải không?
Xin thứ lỗi, không phải tôi muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của cô, tôi chỉ hơi hiếu kỳ.
Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ đến thăm quý công ty, tới lúc đó chắc cô vẫn ở cương vị đấy chứ..." Tô Mạt nở nụ cười bất lực, nhẹ nhàng ứng đối.
Sau khi tháo tai nghe, đồng nghiệp nam ngồi ở bàn đối diện trêu chọc "Thật sự không nhìn ra cô còn biết ve vãn khách hàng cơ đấy?
Nói chuyện điện thoại lâu như vậy, giọng nói có thể vắt ra nước, tôi đoán thằng cha ở đầu kia nổi da gà thích thú ấy chứ." Tô Mạt ngẩn người, vội biện bạch "Tôi đâu có ve vãn." Nhắc đến hai từ cuối cùng, mặt cô nóng ran.
Lúc đó, cô chỉ mong kiếm được đơn đặt hàng mà quên hết tất cả.
Bây giờ hồi tưởng lại mới thấy, lời lẽ thái độ của cô có vẻ không nghiêm túc.
Tô Mạt càng nghĩ càng ngượng ngùng.
Cô thầm nhắc nhở bản thân, lần sau cố gắng chú ý ngữ khí ngôn từ, để tránh bị người khác cười nhạo.
Nhưng đồng nghiệp nữ ở xung quanh cô đều như vậy cả.
Kể từ giây phút nghe điện thoại, bọn họ đều từ bỏ bộ dạng thường ngày, lập tức giở giọng ngọt ngào giả tạo.
Vậy mà nhiều khách hàng nam đều thích điều này.
Tô Mạt cảm thấy bản thân đang hòa nhập vào tập thể.
Cô cũng học được mấy chiêu ứng đối đàn ông, vận dụng ưu thế của giới tính tiếp cận mục tiêụ Thay đổi này từ tự phát đến tự giác một cách tự nhiên.
Có điều, Tô Mạt không thích bản thân như vậy.
Càng chán bản thân, Tô Mạt càng khâm phục Tùng Dung.
Trong mắt cô, Tùng Dung là người đặc biệt nhất trong số các nhân viên nữ ở phòng bán hàng.
Người khác không thể giải quyết đơn đặt hàng lớn, chỉ cần chị ta ra mặt là mười phần chắc tám.
Chị ta cũng không uốn éo giả tạo như các đồng nghiệp nữ.
Ngược lại, Tùng Dung làm việc thường không câu nệ tiểu tiết, khi bàn nghiệp vụ với khách hàng thường tỏ thái độ hảo sảng như đàn ông, tựa hồ muốn đối phương quên đi giới tính của chị ta.
Tô Mạt ngưỡng mộ Tùng Dung, nhưng không thể học theo chị ta.
Cô chỉ còn cách từ từ