Chương 25
công ty.
Tên của khách hàng nước ngoài đó tương đối dài, Tô Mạt không kịp ghi lại.
Đối phương cũng không có lòng kiên nhẫn nói tiếng Trung ngọng nghịu, bắt đầu xổ một tràng tiếng Anh.
Tô Mạt hoàn toàn mờ mịt.
Bao nhiêu năm qua cô không động đến tiếng Anh, thời đại học cũng chỉ vượt qua cấp bốn, từ vựng và ngữ pháp đều trả sạch cho thầy từ lâụ Thấy không thể giao lưu với cô, đối phương bắt đầu sốt ruột, đến cuối cùng ngữ khí đầy mùi "thuốc súng".
Tô Mạt cầm chặt tai nghe điện thoại, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, sắc mặt vô cùng ngượng ngùng.
Tùng Dung tiến lại gần, giật tai nghe trong tay Tô Mạt, trực tiếp nói chuyện với khách hàng.
Hai người hàn huyên một hồi mới đi vào vấn đề chính, xem ra đây là khách quen của công ty.
Tô Mạt mất hết thể diện, đứng cũng dở ngồi cũng dở.
Tùng Dung liếc cô một cái, cười nói với khách hàng "Mong ngài thông cảm, người vừa rồi là đồng nghiệp mới.
Xin ngài hãy quên đi chuyện không vui.
Bây giờ, chúng ta thảo luận vấn đề chiết khấụ.." Tùng Dung khéo léo giành được hợp đồng.
Sau khi bỏ tai nghe, chị ta chẳng hề nhìn Tô Mạt.
Nhưng lúc rời đi, chị ta buông một câu "Sinh viên tốt nghiệp đại học, còn là giáo viên cơ đấy, trình độ tiếng Anh kiểu gì thế không biết?" Các đồng nghiệp trong văn phòng bề ngoài cắm cúi làm việc nhưng thực chất vểnh tai nghe trò vui.
Tô Mạt đỏ mặt, ngồi xuống ghế thẫn thờ nửa ngày, đến buổi trưa vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Ăn cơm không có khẩu vị, cô quay về văn phòng tìm trên mạng số điện thoại của trung tâm Anh ngữ.
Sau khi gọi điện thoại ghi danh học tiếng Anh, trong lòng Tô Mạt mới dễ chịu một chút.
Chứng kiến thái độ khinh mạn của Tùng Dung với Tô Mạt, người xung quanh càng thoải mái sai bảo cô, chốc lại kêu cô pha cà phê, lát lại nhờ cô đi photo tài liệụ Tô Mạt nhẫn nhịn, cầm quyển tài liệu đi sang phòng photo Tô Mạt chống hai tay lên máy photocopy, tia sáng quét hình chói mắt xuyên qua tờ giấy trắng hắt lên mặt cô.
Cô lại giở vài trang đặt xuống máy, chờ đợi máy photo tài liệụ Tô Mạt nhìn chằm chằm vào luồng sáng đó, cho đến khi hoa mắt chóng mặt.
Luồng sáng đột nhiên dừng lại.
Tô Mạt định thần, ngồi xổm xuống gõ gõ một lúc, máy photo vẫn bãi công.
Làm việc gì cũng không thuận lợi, cô vừa bực tức vừa sốt ruột.
Đúng lúc chân tay luống cuống, đằng sau đột nhiên có người đi tới, một giọng đàn ông bình thản vang lên "Lại hỏng rồi à?" Tô Mạt quay đầu, kinh ngạc quên cả chào hỏi.
Vương Tư Nguy đã đi đến bên cạnh cô.
Kể từ lần trước, Tô Mạt không gặp anh ta.
Hình như anh ta rất ít khi đến công ty, có đến hai văn phòng cũng cách mấy tầng, rất khó gặp mặt.
Hôm nay, Vương Tư Nguy không chỉnh tề như bữa trước, anh ta mặc áo sơ mi đóng thùng, không thắt cà vạt, cổ áo hơi mở rộng, khiến thân hình anh ta càng trở nên cao gầy.
Khi anh ta tiến lại gần, mang lại cảm giác đè nén cho người khác.
Tô Mạt vội vàng tránh sang một bên.
Vương Tư Nguy quan sát máy photo, bấm vài nút nhưng vẫn không có kết quả.
Cuối cùng, anh ta giơ chân đạp máy photo một cái.
Cỗ máy kêu một tiếng, như bệnh nhân buồn ngủ thở hắt ra, cuối cùng cũng có chút sức sống.
Vương Tư Nguy quan sát một lúc, mở miệng nói "Vẫn là chiêu này có tác