⬅ Trước Tiếp ➡

tìm ra phương pháp riêng của mình.
Sau ba tháng làm nhân viên bán hàng qua điện thoại, Tô Mạt không còn xốc nổi như trước.
Đối diện với sự từ chối của khách hàng, cô cũng không canh cánh trong lòng mà vẫn giữ ngữ điệu hòa nhã vui vẻ.
Ngoài ra, cô còn dùng thái độ tích cực đối phó với sự hoạnh họe của khách hàng, vận dụng câu châm ngôn "biến thành cái quẩy" của Tùng Dung.
Tùng Dung nói "Làm nghề tiêu thụ chính là luyện tim, luyện gan, luyện da mặt, đến cuối cùng luyện thành cái quẩy trong chảo dầụ Tức là da thô thịt ráp, mặt mềm tim cứng, không gì có thể xâm nhập." Trong cuộc họp thường kỳ của phòng, Tùng Dung phát biểu "Trong các cô các cậu có người mới kiếm được mấy hợp đồng nhỏ đã mừng thầm, con đường tiếp theo vẫn còn rất dài, chỉ tiêu bán hàng mỗi năm một tăng cao, không muốn dọn đồ cuốn xéo thì mau tôi luyện." Vừa nói, ánh mắt chị ta vừa lướt qua Tô Mạt.
Tô Mạt thầm thở dài, tự an ủi bản thân ít nhất mình cũng đã bắt đầụ Thời gian trôi qua như thoi đưa, tay Tô Mạt dần trở lại bình thường.
Chỉ có điều trong công việc, cô vẫn chưa có cơ hội chính thức tiếp xúc với khách hàng.
Cô vẫn "bơi lội" ở đáy tầng của phòng bán hàng.
Một ngày sau khi tan sở, Tùng Dung nhận được cuộc điện thoại, chị ta lập tức gọi Tô Mạt, nói tối nay ăn cơm với mấy khách hàng, bảo cô đi cùng.
Tô Mạt không khỏi kinh ngạc, nhưng Tùng Dung tỏ ra ngạc nhiên hơn cô.
Chị ta ngoảnh đầu dò xét Tô Mạt một lúc, miệng lẩm bẩm "Trò gì thế này?
Tại sao Vương tổng lại gọi cô đi cùng?" Tô Mạt đương nhiên không có đáp án.
Vương Tư Nguy và Tùng Dung cùng ra mặt tiếp đãi, chứng tỏ khách hàng là nhân vật quan trọng, nhưng tại sao lại kéo theo vô danh tiểu tốt là cô?
Tô Mạt nghĩ mãi cũng không thông.
Tuy nhiên, trái tim cô bắt đầu đập thình thịch, phảng phất một sự chờ đợi che giấu đã lâu lặng lẽ nổi lên, khiến tâm trạng cô vừa vui mừng vừa bất an.
Tô Mạt về nhà thay quần áo.
Để trạng thái tinh thần khá hơn một chút, cô tắm rửa sạch sẽ, trang điểm nhẹ nhàng, buộc tóc gọn gàng, sau đó thay bộ đồ công sở lịch sự.
Tùng Dung lái xe đến đón Tô Mạt.
Địa điểm là một câu lạc bộ tư nhân nằm gần bờ biển phía đông thành phố.
Vừa đặt chân vào đại sảnh, Tô Mạt lập tức cảm thấy bộ đồ trên người cô rất tệ so với hoàn cảnh nơi này.
Suốt bữa ăn, Tô Mạt khó nuốt trôi.
Trong phòng VIP, ngoài Tùng Dung và Vương Tư Nguy, còn mấy người đàn ông trung niên bụng phệ mặc comple chỉnh tề và ba cô gái trẻ.
Tô Mạt chẳng quen biết một ai, chỉ có thể mời rượu theo Tùng Dung.
Tùng Dung rất có kinh nghiệm ứng phó tình huống này, sau mấy lượt uống rượu, chị ta đã xác định một đơn đặt hàng.
Tô Mạt lặng lẽ quan sát tỉ mỉ cử chỉ và lời ăn tiếng nói của Tùng Dung.
Trong khi cô vẫn chưa tiêu hóa hết, bộ dạng thiếu tập trung của cô khiến một người hiểu nhầm.
Vương Tư Nguy ngồi bên cạnh ghé sát Tô Mạt hỏi nhỏ "Cô cảm thấy rất vô vị đúng không?" Anh ta uống không ít rượu, gương mặt hơi đỏ bừng, đôi mắt đen dập dềnh như sóng nước, khiến trái tim Tô Mạt cũng xao động theo.
Tô Mạt cúi đầu "Tôi không cảm thấy vô vị, tôi vẫn luôn nghe mọi người nói chuyện." Vương Tư Nguy cười cười, Tô


⬅ Trước Tiếp ➡