Cô nhóc hàng xóm này, không phải đi theo vị hôn phu đến vườn trái cây rồi sao? Sao cô lại đột nhiên xuất hiện ở đây, còn vào đây gọi điện thoại?
Anh không kịp suy nghĩ nhiều, anh lo cô bị xem như đồng đảng bắt tại trận rồi thẩm vấn, Mặc Dung Uyên quyết định đi vào buồng điện thoại…
Nhìn cô…ăn rất ngon
Sau đó liền không thể giải thích được, biến thành dạng này.
Rõ ràng không cần hôn cũng được…
Mặc Dung Uyên cảm nhận được nhiệt độ đôi môi, trong lòng anh lại có rung động khác thường.
Anh không kịp nghĩ rõ, Hàn Mộ Vi đã hất tay anh ra: “Vì sao?”
Khó có dịp nghe thấy cô nói chuyện: “Vì sao lại làm như thế?”
Cô có chút kích động, chuyện này có thể lý giải, cô gái vào độ tuổi này chính là tuổi dậy thì, nhất định có ảo tưởng về nụ hôn đầu, bị lão nam nhân như anh….Không, anh cũng không tính là già? Nhiều nhất anh cũng chỉ lớn hơn cô năm, sáu…bảy, tám tuổi?
Chờ chút, nụ hôn đầu?
Mặc Dung Uyên sửng sốt một chút, sau đó chậm rãi nói: “Nhìn cô…rất ngon miệng.”
Hàn Mộ Vi không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy.
Nhưng người đàn ông đứng trước mắt cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc…
“Được rồi.”
Hàn Mộ Vi khẽ rũ mắt xuống, xoay người đi, coi như là bị chó gặm!
Rốt cuộc cũng là nụ hôn đầu, buổi tối lúc đi ngủ, Hàn Mộ Vi mãi không ngủ được, mãi cho đến hai, ba giờ sáng, cô mới thiếp đi.
Cho nên, nụ hôn đầu đời của Hàn Mộ Vi đến hơi muộn.
“Hàn Mộ Vi, hôm nay vì sao em lại đến muộn?”
Buổi sáng, tiết đầu tiên của cô lại chính là tiết văn của cô Lý giáo viên chủ nhiệm, trường Nhất Trung rất đề cao thành tích, vì Hàn Mộ Vi luôn nộp giấy trắng, kéo thấp bình quân của cả lớp, các thầy cô khác trong trường đều lười để ý đến cô.
Chỉ có có cô Lý chủ nhiệm lớp rất thân thiết, biết cô có chút khuynh hướng tự bế, hoàn cảnh trong nhà khá phức tạp, không có ai quan tâm cô, cũng không có bạn bè, cho nên cô Lý luôn có kiên nhẫn với cô
Thấy cô đến muộn cũng không có trách cứ, chỉ nhẹ giọng gọi cô ra bên ngoài phòng học hỏi.
Hàn Mộ Vi khẽ mím môi, rũ mắt xuống, không nói gì.
Cô không trả lời mới là bình thường, bởi vì ngay cả cô Lý đối xử thân thiết với cô, vẫn cho rằng cô là người câm.
Hàn Mộ Vi khẽ cúi đầu, trầm mặc một lúc lâu, cô đột nhiên nói: “Em ngủ quên.”
“Ngủ quên cũng không thể…”Cô giáo trẻ sửng sốt một chút, đột nhiên ý thức được điều gì, không dám tin nhìn cô: “Em… Vừa nói chuyện?”’
Cô gái gầy yếu ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Đúng.”
Tuy cô Lý cảm thấy khiếp sợ nhưng rất nhanh phản ứng lại: “Vậy vì sao trước kia em không nói? Em cứ để bị hiểu lầm, không giải thích?”
Hàn Mộ Vi mím môi không nói gì.
Ngay từ đầu cô muốn giải thích, nhưng sau đó cô phát hiện, khi mấy người trong lớp cho rằng cô câm điếc, ngay từ đầu vì không đả kích lòng tự ái của cô đều tránh nói chuyện với cô, sau khi thấy cô vĩnh viễn nộp giấy trắng liền càng không thích chơi cùng cô. Hơn nữa, cô cũng không thích bị người khác quấy rầy, cho nên cứ để tình huống này kéo dài…
Cô Lý biết hoàn cảnh của cô, thở dài nói: “Cô hiểu, không sao, về sau em không muốn nói chuyện thì có thể không nói, nhưng cô hy vọng em có thể thay đổi một chút…Không phải em đã bắt đầu thay đổi sao? Thầy dạy hóa nói hôm qua em đi học rất nghiêm túc.”
Đó là bởi vì cô có chút hứng thú với phản ứng hóa học, mà hôm qua đúng giờ học thực hành…
Cô Lý thật vất vả mới đem sự thật “Hàn Mộ Vi không phải câm điếc” này tiêu hóa xong, nhìn thấy dáng vẻ này của cô, không nhịn được nhíu mày: “Em nói em ngủ quên, tối qua em làm gì? Sao sắc mặt em lại tái nhợt như thế?”
Hàn Mộ Vi, em tới
Sau khi nói xong, cô ấy không nhịn được vươn tay ra, muốn đụng vào trán Hàn Mộ Vi.
Cô gái gầy yếu vô thức né tránh, cô Lý sửng sốt một chút, đang muốn thu tay lại đã thấy cô bé trước mặt đột nhiên nhếch môi, đi lên một bước, lộ ra cái trán, giống như là để cho cô ấy đụng vào….
Rõ ràng không thích tiếp xúc với người khác, nhưng cô dường như đang cố gắng thay đổi, cho dù bộ dáng nhìn có chút khó chịu…
Nhưng lại thật đáng yêu.
Cô Lý bật cười, nhẹ nhàng vươn tay ra sờ lên trán cô, nhíu mày lại: “Hình như là hơi nóng…Nhưng cũng không cao lắm…Có lẽ là sốt nhẹ, cô sẽ đưa em qua phòng y tế nghỉ ngơi!”
“Không cần.”
Hàn Mộ Vi khẽ lắc đầu, cô đồng ý với Tiểu Bao Tử sẽ thay đổi, Tiểu Bao Tử đã nói, nếu muốn cuộc sống của cô thay đổi quỹ tích, đầu tiên cô phải thay đổi, cho dù là thể chất, thành tích…Đều phải thay đổi.
Hôm qua nghiêm túc nghe giảng, tuy nhất thời có chút không tiếp thu được, nhưng cô chậm rãi cảm nhận được một số niềm vui trong môn học…
Chuông vào lớp vang lên, cô Lý nhìn các học sinh đã ngồi vào chỗ, dặn dò: “Nếu như lát nữa em cảm thấy không thoải mái thì tới tìm cô, cô dẫn em qua phòng y tế.”
“…”