Ngoại trừ vẫn sĩ diện như xưa, nhưng đã khác xa với người thiếu niên nho nhã lễ độ, mà con gái ông yêu.
Trong giới chính trị, mặc dù Cố gia không có thế lực lớn như Vệ gia, nhưng trong giới kinh doanh lại giúp đỡ cho Hàn Tử Tư rất nhiều.
Chỉ mất đi một cô con gái không được yêu thích, Hàn Tử Tư nhất định sẽ nguyện ý, hơn nữa, bởi vì có tầng quan hệ này, ông ta cũng sẽ đối với Hàn Mộ Vi tốt hơn…
Những điều này Vệ lão đã cân nhắc qua, nhưng ông không nghĩ đến, những thứ mà ông nghĩ, Hàn Mộ Vi lại không muốn.
Ông trầm mặc một lúc, nói: “Được, ông sẽ nói với Cố gia.”
Ông còn muốn hỏi cô về cuộc sống, hỏi xem cha cô có đối xử tốt với cô không, thế nhưng những lời này đều nghẹn ở cổ họng, không nói nên lời, vài chục năm xem nhẹ, làm sao một vài lời quan tâm ở hiện tại có thể bù lại…
Vệ lão không khỏi có chút hối hận lúc trước chính mình không nên vì không dám đối mặt với Hàn Mộ Vi…Hoặc nói đúng hơn là gương mặt của con gái, qua nhiều năm như vậy, không quan tâm cô.
Đầu dây bên kia trầm mặc mấy giây rồi nói: “Cứ thế đi.”
“Chờ một chút.” Vệ lão vội vàng gọi lại.
“Còn chuyện gì nữa sao?”
“…” Vệ lão trầm mặc: “Tháng sau…Ông qua thăm cháu.”
“Không cần.” Hàn Mộ Vi không chút do dự từ chối: “Ông ngoại, ông phải biết, tuy cháu gọi ông một tiếng ông ngoại, nhưng chúng ta chỉ là người xa lạ mà thôi, đối với cháu mà nói, số điện thoại Vệ gia là ác mộng, ông cũng thế, ông ngoại, ông không muốn đối mặt với cháu, mà cháu cũng không muốn đối mặt với ông.”
Giống như Vệ lão thấy Hàn Mộ Vi sẽ nghĩ đến con gái ông, Hàn Mộ Vi nghe thấy giọng nói Vệ lão, nhìn thấy dãy số đã khắc sâu trong đầu…Cô cũng sẽ rơi vào cơn ác mộng mẹ mình.
Nụ hôn đầu trong buồng điện thoại
“Đúng rồi…”
Hàn Mộ Vi quyết định nói rõ một lần.
Cô đem tất cả mọi thứ kiềm nén dưới đáy lòng nói ra một lần: “Ông chỉ là ông ngoại của cháu mà thôi, mười mấy năm qua ông không có để ý đến cháu, cháu hy vọng ông có thể tiếp tục giữ thói quen này.”
“Cháu không cần ông sắp xếp vị hôn phu cho cháu, sau này ông đừng quấy rầy cuộc sống của cháu nữa.”
Hàn Mộ Vi nói xong, không đợi Vệ lão trả lời liền cúp máy.
Cô quay người đang muốn đi ra khỏi buồng điện thoại, trên bầu trời liền có tia sét, mưa to bất ngờ rơi xuống, hạt mưa to rơi xuống tấm kính thủy tinh của buồng điện thoại, tiếng động có chút dọa người.
Hàn Mộ Vi đưa chân ra, vô thức thu lại.
Một giây sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên, một thân ảnh màu đen xông vào bên trong buồng điện thoại!
Hàn Mộ Vi hơi ngẩng đầu lên liền thấy gương mặt giống như điêu khắc của anh, giọt nước mưa từ cằm anh chảy xuống bên trong chiếc áo sơ mi đen của anh…
Mặc Dung Uyên?
Làm sao anh ta lại ở đây? Vừa rồi…
Vừa rồi không phải anh đã về nhà sao? Hơn nữa còn thay một bộ đồ…
Cả người anh đều là màu đen, giống như bị bao trùm trong màn đêm.
Chỉ là đôi mắt thâm thúy của anh, lúc này sáng hơn mấy phần, hơn nữa bởi vì chạy vội, cuối cùng Hàn Mộ Vi cũng được toại nguyện nghe thấy tiếng thở dốc của anh mà buổi sáng cô không thể nghe được…
Lúc đôi mắt thâm thúy kia nhìn thấy cô liền di chuyển, một giây sau, anh đột nhiên cúi người, đôi môi còn mang theo nước mưa lạnh buốt…Chuẩn xác hôn xuống môi cô.
Đôi mắt Hàn Mộ Vi trừng lớn, không dám tin.
Cô ngơ ngác, không biết nên phản ứng như thế nào.
Trong buồng điện thoại chật hẹp, cái hôn lạnh buốt này khiến cho hai trái tim ấm dần…
Cách đó không xa, trên một chiếc xe, có người nhíu mày nói: “Hình như người đi vào là người yêu?”
“Người yêu cũng phải cẩn thận….Trước đó không phải các người còn hoài nghi cô gái này là người mà bọn họ phái tới sao? Người càng không chú ý, càng có thể là người chúng ta muốn tìm…”
“Nhưng, người đàn ông kia….Hình như là Mặc thiếu!”
“Mặc thiếu?” Đầu lĩnh nhíu mày: “Mặc thiếu nào?”
“Còn ai vào đây nữa, chính là Mặc Dung Uyên, ông nội anh ta là Mặc tướng quân, công thần khai quốc, ông ngoại anh ta là người đứng đầu bộ ngoại giao…Sao anh ta lại ở Giang Thành!”
“Sao lại là anh ta…Sao Mặc thiếu lại ở cùng cô gái kia?”
“Đầu lĩnh, còn điều tra cô gái này không?”
“Tra cái rắm! Người Mặc gia mà cậu cũng dám tra! Tiếp tục nhìn chằm chằm!”
……
Cơn mưa này cuối cùng cũng nhỏ dần, Mặc Dung Uyên rời khỏi môi cô gái, ánh mắt sắc bén nhìn về phía chiếc xe ở cách đó không xa, giữ chặt tay cô, cũng không quay đầu lại, rời khỏi buồng điện thoại…
Vừa rồi anh có việc đi qua đây, lấy độ nhạy bén của anh, dĩ nhiên nhìn ra được vị trí của buồng điện thoại này có chút không đúng, hơn nữa chiếc xe kia cũng có điểm lạ…
Sức phán đoán của anh rất tốt, anh lập tức suy đoán ra cảnh sát đang phá án, mà buồng điện thoại kia rất có thể là nơi mục tiêu xuất hiện.