⬅ Trước Tiếp ➡
Cô không quen được người ta quan tâm như thế, nhưng nếu đã nói thay đổi, Hàn Mộ Vi kiên trì gật đầu.
“Cô giáo của cô rất không tồi.”
Tiểu Bao Tử ở trong đầu cô nói thầm: “Hôm qua nam sinh cùng tổ thí nghiệm với cô cũng không tồi.”
“Cô nhìn xung quanh mình xem, thật ra xung quanh cô có rất nhiều người tốt, chỉ là lúc trước cô vẫn luôn không để ý đến bọn họ.” Tiểu Bao Tử đưa ra kết luận.
Người nam sinh trong miệng Tiểu Bao Tử là Chu Quân Hào, anh ta cùng nhóm làm thí nghiệm hóa học với cô, Chu Quân Hào là học sinh mới chuyển trường từ kỳ này, là người không thích nói chuyện, ở trong lớp không có bạn bè gì.
Bình thường học sinh chuyển trường đều gây nên không ít sự chú ý, nhưng Chu Quân Hào không đẹp trai, trên mặt lại đeo kính, hai mắt vô thần, thành tích bình thường, bởi vậy ánh mắt những nữ sinh kia không đặt ở trên người anh ta.
Hôm qua bọn họ ngoài ý muốn bị phân đến một nhóm, như lúc trước, những bạn học được phân cùng nhóm với Hàn Mộ Vi đều tự động không để ý đến cô, một mình làm thí nghiệm, cũng không biết có phải Chu Quân Hào mới tới nên không biết, lúc cô chỉ nhìn chằm chằm, anh ta lại đưa đèn cồn trong tay cho cô, để cô hỗ trợ.
Thí nghiệm được làm thành công, Hàn Mộ Vi lần đầu tiên cảm nhận được vui thích trong đó, thậm chí lần đầu tiên mong mỏi tiết học hóa tiếp theo.
“Ừ.” Hàn Mộ Vi khẽ gật đầu.
Trong quá khứ, cô vẫn luôn không nguyện ý đi tới tiếp xúc với những người trong lớp, cho dù người khác có ý tốt, cô cũng không tiếp nhận, hoàn toàn phong bế chính mình.
Mà hiện tại đã không giống thế.
“Hôm qua chúng ta học bài “Ánh trăng hồ sen”, mời một bạn lên đọc lại….”
Cô Lý vừa vào lớp liền nói, mấy bạn học có giọng đọc diễn cảm muốn thử sức, cô Lý lại gọi tên một người không ai ngờ đến.
“Hàn Mộ Vi.”
Hàn Mộ Vi hơi sửng sốt, cô ngẩng đầu đã thấy cô Lý cười dịu dàng với cô.
“Được không?”
Các bạn học xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, có người gan lớn, không nhịn được nói.
“Thưa cô, cô làm thế là không đúng, chúng ta đều biết bạn học Hàn Mộ Vi không nói được….Cô đang đâm vào vết thương của người ta.”
“Đúng thế, cô giáo, như thế cũng quá thất đức rồi…”
Hàn Mộ Vi khẽ mím môi, trong tiếng thảo luận của cả lớp, chậm rãi đứng lên.
Thả tôi xuống
Trong lớp nhất thời im lặng lại.
Một lúc sau, lại vang lên những tiếng xì xào bàn tán: “Làm sao cậu ta lại đứng lên, thật không sợ mất mặt à?”
“Cô giáo cũng quá đáng, biết rõ cậu ta là người câm điếc.”
………….
Trong tiếng ồn ào, Chu Quân Hào nhìn thoáng qua Hàn Mộ Vi.
Cô là người câm điếc? Anh ta không thấy thế…Anh ta còn cho rằng cô chỉ ít nói như anh ta…
Thế nhưng nếu như cô thật sự là người câm điếc, lấy tính tình dịu dàng của cô Lý, sao có thể gọi cô lên đọc thế?
Đúng vào lúc này, một giọng nói êm ái vang lên.
“Trên đường chỉ có một mình tôi chắp tay sau lưng đi thong thả, giống như cả thế giới này đều là của tôi, tôi vượt qua chính mình, đến một thế giới khác…”
Hàn Mộ Vi nhẹ nhàng đọc bài, toàn bộ trong lớp hoàn toàn yên tĩnh, gần như tất cả mọi người đều không dám tin.
Hàn Mộ Vi trở thành tiêu điểm trong mắt bọn họ nhưng cô không có để ý đến bọn họ, tiếp tục nhìn chằm chằm vào sách, nghiêm túc đọc.
Giọng nói của cô rất nhẹ, thanh thúy, từng câu từng chữ rõ ràng, tuy kém mấy bạn am hiểu đọc diễn cảm nhưng lại khiến người nghe rất dễ chịu, khiến cho con người ta đột nhiên an tĩnh lại…
Khóe môi Chu Quân Hào chậm rãi cong lên.
“….Trong kẽ cây có ánh sáng đèn đường chiếu tới, là lúc mà con người ta buồn ngủ nhất, lúc náo nhiệt nhất phải kể đến khi tiếng ve và tiếng ếch kêu vang lên, nhưng nào nhiệt lại là bọn chúng, tôi không có gì…”
Hàn Mộ Vi nhẹ nhàng buông sách xuống, lúc này mọi người mới ý thức được, thì ra trong lúc bất tri bất giác, cô đã đọc xong rồi.
Khóe môi cô Lý cong lên: “Em đọc rất tốt, ngồi xuống đi.”
Trong phòng học vẫn hoàn toàn yên tĩnh, sau đó mọi người bắt đầu bàn tán “Hàn Mộ Vi” “Câm điếc”, hai từ này không ngừng được nhắc đến, Chu Quân Hào nhíu mày lại nhìn về phía Hàn Mộ Vi, đã thấy dáng vẻ chuyện này không liên quan gì đến cô, lạnh nhạt nhìn bảng đen, cầm bút lên chuẩn bị ghi bài.
“Các em giữ trật tự một chút.”
Cô Lý kịp thời ngăn họ lại: “Bạn học Hàn Mộ Vi vẫn luôn nói được, trước đó là do chúng ta hiểu lầm, sau khi tan học, các em còn có rất nhiều thời gian để giao lưu, hiện tại trước tiên các em nghiêm túc nghe giảng.”
Cuối cùng lớp học cũng khôi phục yên tĩnh.
Chẳng qua việc Hàn Mộ Vi không phải là câm điếc, trong lúc nhất thời đã thành chủ đề nói chuyện phiếm của cả lớp, sau khi tan học, mấy nữ sinh không nhịn được hỏi: “Hàn Mộ Vi, cậu không phải là người câm điếc, vậy sao bình thường cậu lại không nói gì?”
“Đúng thế, trước đó tôi giao việc cho cậu, cậu cũng không để ý tới tôi….”
“Có phải lúc trước cậu thật sự câm điếc, sau này chữa khỏi?”
⬅ Trước Tiếp ➡