⬅ Trước Tiếp ➡
Chị em tốt của Hàn Mộ Vũ, Vu Tuyết Man xuất hiện, vừa nhìn thấy cô ta đứng cùng Hàn Mộ Vi liền hơi nghi hoặc, nhíu mày nói: “Nhanh đi học thôi, cậu còn nói chuyện với kẻ ngốc kia làm gì.”
Hàn Mộ Vi ngẩng đầu, nhìn lên hành lang tầng hai: “Mình lên ngay đây!”
Thấy có bạn học đi ngang qua, liền cao giọng nói: “Chị, em đi lên đây, trưa nay chị ăn cơm ngon vào, đừng như lần trước, cha cho chị tiền, chị lại chỉ ăn bánh bao dì Lưu làm, biết không?”
Bạch liên hoa vs với bánh bao
Sau khi nói xong liền cười với bạn học bên cạnh: “Bạn học Đoạn, động tác của chị tôi có chút châm, buổi trưa có thể làm phiền cậu mua giúp chút đồ ăn được không?”
Sau đó cô ta còn nói thêm: “Tôi sợ chị ấy không thích nhiều người, lại chỉ mua bánh bao ăn…Đã làm phiền cậu.”
Hàn Mộ Vũ nhìn về phía Đoạn Thần Kiệt, Đoạn Thần Kiệt nhìn thấy nụ cười dịu dàng của cô ta, khóe môi cũng cong lên: “Được rồi, không có gì, cậu mau đi học đi.”
Hàn Mộ Vũ nhẹ nhàng chạy lên bậc thang.
Đoạn Thần Kiệt nhìn theo bóng lưng cô ta, trong mắt rõ ràng có vui vẻ.
Hàn Mộ Vi nhìn thoáng qua anh ta, trong vòng ba tháng này, cô nhớ kỹ, khi Hàn Mộ Vũ và Quý An Thừa đính hôn, Đoạn Thần Kiệt cũng xuất hiện qua, còn lén hẹn Hàn Mộ Vũ ngắm trăng, dĩ nhiên là bị Hàn Mộ Vũ từ chối.
Chẳng qua lý do từ chối mà Hàn Mộ Vũ đưa ra lại khiến cô khắc sâu: “Bạn học Đoạn, thật ra…Tôi vẫn luôn có ấn tượng với cậu, nhưng cậu cũng biết, từ nhỏ hai nhà Hàn- Qúy đã có tình cảm tốt, nghe nói lúc trước, mẹ Hàn và mẹ Qúy là chị em tốt, hai người mang thai cùng lúc, đã nói nếu như giới tính con của hai gia đình khác biệt, nhất định phải kết làm thân gia….”
Ánh mắt Hàn Mộ Vũ có chút ảm đạm: “Thật ra, tôi cũng không muốn, thế nhưng…”
Cô ta không có tiếp tục nói, nhưng trong nháy mắt Đoạn Thần Kiệt đã hiểu, xanh mặt nói: “Thế nhưng Qúy gia không nguyện ý cưới một kẻ ngu vào cửa cho nên liền để cậu thay thế cô ta kết hôn, đúng không?”
Hàn Mộ Vi cắn môi, không nói gì.
Đoạn Thần Kiệt nhất thời nở nụ cười lạnh, nắm chặt tay: “Tiểu Vũ, cậu yên tâm, tôi biết cậu không thích Quý An Thừa…Tên ngốc kia cũng chỉ xứng với Hàn Mộ Vi! Tôi nhất định sẽ giúp cậu…trước khi hai người chính thức kết hôn…Tôi sẽ giúp cậu giải trừ hôn ước không nên có này!”
Cha mẹ Đoạn Thần Kiệt có hiệu thuốc lớn nhất Giang Thành, trong đó thuốc gì cũng có…
Nói cách khác, anh ta có thể lấy được bất kỳ thuốc gì…
Nhìn thấy anh ta, hiện tại Hàn Mộ Vi không khỏi có chút hoài nghi, cô vẫn luôn cảm thấy lấy cả tính của Hàn Mộ Vũ, cô ta sẽ không tự mình đụng tới xuân dược, nếu không cẩn thận bị người ta phát hiện, sẽ ảnh hưởng đến thiên kim Hàn gia của cô ta.
Mà Quý An Thừa, giống như Đoạn Thần Kiệt nói, anh ta là tên ngốc, vĩnh viễn nghe lời cha mẹ, cho dù mỗi lần đến kỳ thi bị mẹ Qúy ép phải đứng thứ nhất, áp lực đến muốn khóc to, anh ta cũng chỉ đến cửa sau tiểu khu, lén khóc.
Khi đó cô theo thói quen, mỗi ngày cầm bánh bao thịt đi đến cho chó hoang ăn, cho nên thường xuyên gặp anh ta…
Không nghĩ tới, Quý An Thừa thích cô, càng không nghĩ tới anh ta bị lợi dụng làm ra chuyện như thế…
Nghĩ tới trong ba tháng tới, thân thể của cô bị Quý An Thừa hôn qua, sờ qua, Hàn Mộ Vi đã cảm thấy buồn nôn…
Nhìn thấy cô, Đoạn Thần Kiệt mắng chửi: “Làm sao đều cùng một cha, hai chị em lại kém xa như thế…”
Anh ta không có nói hết, Đoạn Thần Kiệt đi vào trong phòng học, chuông vang lên, Hàn Mộ Vi cũng đi đến cuối lớp ngồi xuống.
Hàng ghế này chỉ có mình cô, có thể nhìn ra thầy cô Nhất Trung thất vọng và bỏ mặc cô như thế nào, tại một nơi như Nhất Trung, người luôn nộp giấy trắng như Hàn Mộ Vi, cô giống như một viên phân chuột.
Nhất định phải hoàn thành bài tập.
Đáng tiếc viên phân chuột này lại có bối cảnh lớn, bọn họ căn bản không thể động vào được, chỉ có thể coi như không thấy.
Tiết thứ nhất vẫn là dành để thu bài, tổ trưởng đi từ đầu đến cuối để thu bài, Tiểu Bao Tử nhìn thấy liền ở trong đầu Hàn Mộ Vi nhắc nhớ: “Chủ nhân, nên nộp bài rồi…”
Hàn Mộ Vi không nói gì, bĩu môi, Tiểu Bao Tử đợi một lúc lâu, mới không dám tin nói: “Chủ nhân, cô không làm bài sao?”
Không làm thì không làm, có gì lạ sao? Cô thường xuyên nộp giấy trắng, không làm bài thì có gì kỳ lạ sao?
Hàn Mộ Vi không có trả lời nhưng suy nghĩ này của cô không thoát khỏi hệ thống.
Ở trong đầu, Tiểu Bao Tử gầm lên: “Chủ nhân, loại suy nghĩ này của cô là không đúng! Làm một bánh bao tốt, cô hẳn nên ưu tú trong mọi việc mới có thể dành được nhiều điểm thiện cảm…Cô nhìn trường học các cô xem, không nói đến trường học, nói đến lớp cô, nơi này có hơn bốn mươi người, cộng thêm thầy cô, ít nhất cũng phải 50 người! Nhiều người như thế, tùy tiện công lược cũng đạt được thiện cảm lớn…Sao cô lại từ bỏ làm một học sinh ưu tú dễ dàng như thế!”
“Không được, chủ nhân, dù sao bây giờ cô cũng chưa nói gì… Tiết đầu cũng không làm gì, không bằng cô nhanh chóng làm xong bài tập đi!”
“Tôi vừa mới nhìn qua, là môn hóa và tiếng Anh…Cô tranh thủ thời gian làm! Tôi lập tức sẽ tìm nội dung yêu cầu, chủ nhân, cô nhanh chóng lấy bài tập ra…”
Tiểu Bao Tử không ngừng lải nhải, Hàn Mộ Vi bị nó niệm cho choáng váng đầu óc, vô lực lấy sách từ trong balo ra.
Tiểu Bao Tử thấy trên đó cô không viết gì, hoàn toàn giống như vở mới, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Tìm được rồi, là luyện tập môn hóa… Chủ nhân mau lấy sách ra, làm từ trang 23 đến trang 26.”
Hàn Mộ Vi nhức đầu làm theo chỉ thị của nó, lật đến trang 23, sau đó nhìn đề mục trống rỗng, đầu óc cô cũng trống rỗng…
Tiểu Bao Tử yên tĩnh một lát, cảm thấy đầu óc cô trống rỗng, nó không nhịn được hỏi: “Chủ nhân, không phải…Cô không biết làm chứ?”
Hàn Mộ Vi vẫn chưa trả lời, trong nháy mắt nó liền bạo phát: “Không được! Làm một bánh bao tốt của thế kỷ mới, làm sao chủ nhân lại không biết…Cho dù không, hôm nay cô nhất định phải làm xong bài tập! Chủ nhân yên tâm, có Tiểu Bao Tử ở bên, tôi tuyệt đối sẽ không để cô nộp giấy trắng, không để cô trở thành kẻ ngốc!”
Tiểu Bao Tử nghiêm túc nói, Hàn Mộ Vi nghe thấy những lời này, cô đột nhiên cảm thấy…
Tương lai của mình hoàn toàn u ám!
Cô có loại cảm giác, cuộc sống tương lai của cô….sẽ trôi qua vô cùng thê thảm!
⬅ Trước Tiếp ➡