Cô gái mặc chiếc váy màu hồng đang giúp một lão phu nhân nhặt táo, lão phu nhân hiền lành cười một tiếng, bỏ táo vào trong giỏ, sau đó lấy một quả táo lớn nhất nhét vào trong tay cô, cười híp mắt nói câu gì đó với cô…
Cô gái giống như có chút không biết làm sao, muốn từ chối lại không biết nên làm gì…
Ngốc như thế, sao lại…Thật đáng yêu?
Ý thức được suy nghĩ của mình, Cố Thiếu Ngang sửng sốt một chút, lắc đầu, đem suy nghĩ này ném ra sau đầu, khóe miệng giật giật, nở nụ cười mà anh ta tự cho là đẹp trai nhất, ra nghênh đón.
“Táo này nhìn rất ngon!”
Anh ta cúi người, nhìn thẳng vào cô, lại còn chớp mắt với cô.
Loại tình huống này, bình thường các cô gái sẽ xấu hổ đỏ mặt, sau đó đưa táo trong tay cho anh ta mới đúng.
Nhưng Hàn Mộ Vi lại không có phản ứng gì, cô cầm quả táo thật to, vẻ mặt không đổi nhìn thoáng qua anh ta, sau đó rũ mắt xuống, mở balo ra, bỏ táo vào trong balo của mình, động tác mây trôi nước chảy, liền một mạch…
Cố Thiếu Ngang sửng sốt một chút, sau đó không nhịn được bật cười.
“Đi thôi, tôi đưa cô đến trường…”
Anh ta vươn tay ra, muốn nhận lấy balo của cô, nhưng Hàn Mộ Vi không để ý, trực tiếp khoác lên lưng mình.
Cố Thiếu Ngang sửng sốt một chút, sau đó lại nở nụ cười.
Tiểu Trân đã sớm chờ ở đó mở cửa xe cho hai người, Hàn Mộ Vi trầm mặc ngồi lên xe, từ cửa kính xe, cô có thể nhìn thấy người đàn ông Mặc Dung Uyên ở nhà bên.
Anh đứng ở trên ban công, mặc một bộ thể thao màu trắng, hình như là vừa tắm xong, anh đang lau tóc.
Chẳng biết vì sao, Hàn Mộ Vi lại cảm thấy anh đang nhìn cô…
“Giúp bà lão nhặt táo thu được 4 điểm thiện cảm…Một điểm từ bà lão, một điểm từ Cố Thiếu Ngang…Còn có hai điểm….” giọng nói của Tiểu Bao Tử có chút kỳ lạ.
“Hai điểm là của ai?” Trong đầu cô hỏi.
“Mặc Dung Uyên.” Tiểu Bao Tử có chút ngoài ý muốn, lập tức lại cảm thấy vui vẻ: “Chủ nhân, chủ nhân, Mặc Dung Uyên này thật hào phóng…Ý tôi là, làm sao anh ấy lại có thể cho điểm thiện cảm dễ dàng như thế? Lần trước cô cứu được chú Lưu liền được mấy điểm thiện cảm, lúc này cô chỉ giúp nhặt táo, anh ấy liền cho hai điểm!”
“Chủ nhân, Mặc Dung Uyên này…Rất thích hợp để làm đối tượng công lược!” giọng nói của Tiểu Bao Tử vô cùng kích động: “Chủ nhân, tôi nhất định sẽ giúp cô tra được nội tình của Mặc Dung Uyên một cách rõ ràng, ha ha…Nhưng với trực giác của Tiểu Bao Tử tôi, Mặc Dung Uyên là người có nhân phẩm khá tốt! Người có thể thưởng thức bánh bao đều là người tốt! Về phần thế gia…Có thể ở trong tiểu khu này, trong nhà nhất định là không thiếu tiền,hiện tại chỉ không biết anh ấy làm gì,hoàn cảnh trong nhà như thế nào, cũng không biết có giống như Hàn gia, như thế sẽ ảnh hưởng đến hoàn cảnh lớn lên của tiểu chủ nhân trong tương lai…”
Cô chỉ hỏi một câu, hệ thống này sao lại kéo xa như thế? Còn có tiểu chủ nhân…
Hàn Mộ Vi sinh ra một cảm giác bất lực.
Bạch liên hoa vs với bánh bao
Tiểu khu của bọn họ cách trường cũng không quá xa, bình thường Hàn Mộ Vi đi bộ cũng chỉ mất 20 phút, hiện tại có xe, chỉ cần 5-6 phút là đến.
Trường học Nhất Trung của Giang Thành rất nổi tiếng, đứng top đầu cả nước.
Ở trong này, thanh danh của Hàn Mộ Vi cũng rất vang dội, bởi vì ngay từ khi cô vào trường, Hàn Mộ Vũ đã đem lời đồn cô là kẻ câm điếc và ngu ngốc lan ra toàn trường, mà sau đó, các môn học cô hầu như đều nộp giấy trắng, xưa nay không kết bạn, mỗi lần đi học cô đều ngồi ở hàng cuối cùng để ngủ…
Gần như mọi người ở Nhất Trung đều biết Hàn Mộ Vi là kẻ ngu.
Mà đem so sánh với cô, cùng là xuất thân từ Hàn gia nổi danh, Hàn Mộ Vũ lại là một người xuất sắc, không chỉ học giỏi, hiểu biết lễ nghĩa, cả múa cũng ưu tú, cho dù Hàn Mộ Vũ không phải là người xinh đẹp nhất ở Nhất Trung nhưng gần như mọi người đều biết cô ta, thích cô ta, bởi vì cô ta có tiếng là khéo hiểu lòng người, lấy giúp người làm niềm vui, ôn nhu lại quan tâm.
Cố Thiếu Ngang đưa cô đến cổng trường liền đi, chỉ là một màn này, vẫn có không ít người thấy được.
Hôm nay Hàn Mộ Vũ ngồi xe nhà đi, cô ta vừa xuống xe liền thấy Hàn Mộ Vi từ trên xe Cố Thiếu Ngang bước xuống, sắc mặt cô ta lập tức trở nên khó coi.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại nghĩ đến những lời mẹ cô ta đã nói, dù sao Cố Thiếu Ngang nhất định sẽ không thích kẻ ngu này, hiện tại anh ta làm như thế cũng là vì lễ phép…
Có Hàn Mộ Vi để so sánh, cô ta mới có thể càng được người ta chú ý! Ở Nhất Trung là như thế, trong mắt Cố Thiếu Ngang cũng nhất định là như thế!
“Hàn Mộ Vi, nghe nói hôm nay Cố Thiếu Ngang đưa chị đến trường?”
Cho dù như thế, Hàn Mộ Vũvẫn không nhịn được đi thăm dò.
Hàn Mộ Vi nhìn thoáng qua cô ta, không nói gì.
Cô không nói gì, Hàn Mộ Vũ cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, dù sao trong lòng cô ta đã sớm nhận định Hàn Mộ Vi là người câm, cô ta đến nói cũng chỉ là một loại thăm dò và cảnh cáo mà thôi.
“Anh Thiếu Ngang rất đẹp trai, nghe nói lúc trước ở thủ đô, anh ấy học ở trường trung học nổi tiếng, còn là giáo thảo….Có vô số nữ sinh thích anh ấy, mà chị…”
Cô ta cười mỉa: “Hàn Mộ Vi, tôi thật sự lo lắng cho chị, nếu như các nữ sinh ở trung học thủ đô biết bạch mã vương tử của bọn họ sắp đính hôn với một kẻ ngu, bọn họ sẽ làm ra hành động đáng sợ nào?”
Thật ra, Hàn Mộ Vũ biết Hàn Mộ Vi không phải ngu ngốc, nếu không cô ta cũng không nói những lời này.
Dù sao lần đầu tiên bọn họ học cùng lớp, cô ta liền thấy được tờ giấy thi viết kín…
Tuy sau đó bài thi kia là của cô ta, cô ta được điểm cao nhất lớp, cũng khiến cho Hàn Tử Tư có vinh dự khi đi họp phụ huynh, đồng thời thưởng cho cô ta qua công viên Disneyland chơi…
Nhưng những thứ này, cô ta sẽ không nói cho người khác!
Kẻ ngu này cũng thức thời, không có đem chuyện này nói cho người khác biết, sau đó nhiều lần nộp giấy trắng, đi học hầu như là ngủ.
Hàn Mộ Vũ rất hài lòng, dù sao đây mới là việc một kẻ ngốc nên làm.
“Tiểu Vũ.”