⬅ Trước Tiếp ➡
“Cho dù có ép tôi, tôi cũng không làm được…”
Tiểu Bao Tử cũng xoắn xuýt, điều này hình như cũng đúng, nó thở dài: “Chủ nhân, trước kia sao cô có thể sa đọa như thế! Không, ý tôi là trước kia sao cô có thể bánh bao như thế! Hàn Mộ Vũ để cô nộp giấy trắng, cô liền nộp giấy trắng? Cô cũng quá nghe lời rồi! Cô ta bắt cô nộp giấy trắng, đáng ra mỗi ngày cô đều phải đạt 100 điểm để tức chết cô ta! Không đúng, như thế cũng không phù hợp với cá tính bánh bao của cô…Tôi nói là, cho dù cô muốn nộp giấy trắng, cô cũng phải nghe giảng…Che giấu thực lực của mình, phải biết rằng, những thứ này là kiến thức của cô, sau này tốt cho tương lai của cô.”
Cô là bánh nhân đậu à?
“Chủ nhân, cô chưa nghe nói “giả heo ăn thịt hổ” trong truyền thuyết sao? Cho dù cô muốn làm bánh bao, cô cũng không thể làm một bánh bao thuần khiết thiện lương như bánh bao màn thầu… Cô phải làm một bánh bao thông minh có lý trí, như thế mới là một bánh bao tốt thế hệ mới!”
Hàn Mộ Vi thở dài: “Hệ Thống…Thật ra Tiểu Bao Tử là bánh nhân đậu đỏ à!”
Sao lại độc ác như thế.
Tiểu Bao Tử trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới nói: “Tóm lại…Hôm nay cũng không kịp, bổn hệ thống liền vi phạm nguyên tắc của mình một lần…”
“Tôi vừa mới nhìn bài tập của trưởng ban cán sự môn hóa…Cô dựa vào đó chép đi! Nhưng không được chép hết, mọi thứ đều phải tiến hành theo thứ tự, trước hết cô lấy đủ điểm là được…”
Nguyên tắc…
Nó có thứ này sao? Hàn Mộ Vi thật sự hoài nghi.
Một giây sau, trong đầu của cô liền xuất hiện vở bài tập của lớp trưởng, nhìn thấy đáp án trên đó, Hàn Mộ Vi hơi do dự một chút, dưới sự đốc thúc của Tiểu Bao Tử, cô bất đắc dĩ làm xong bài tập hóa học.
“Bài tập tiếng Anh chỉ là viết lại từ…Chủ nhân, cái này không cần phải coppy nữa! Cô nhanh lên, tổ trưởng sắp nộp bài rồi.”
Nguyên một tiết học đầu tiên, Hàn Mộ Vi bận rộn đến choáng váng, cuối cùng cô cũng thành công hoàn thành bài tập trước khi tiết học kết thúc.
Lúc qua nộp bài, ánh mắt tổ trưởng nhìn cô giống như là thấy quỷ, dường như cô đã làm ra một hành động không thể tưởng tượng nổi. Trên thực tế, quả đúng là thế, bọn họ học cùng lớp một học kỳ, đây là lần đầu tiên Hàn Mộ Vi nộp bài.
Tổ trưởng lật ra xem, thế mà còn viết chỉnh tề, tuy sai không ít nhưng đều làm hết.
Vẻ mặt tổ trưởng quỷ dị, đi nộp bài.
Tiết tiếp theo là ngữ văn, Hàn Mộ Vi theo thói quen nằm sấp xuống muốn đi ngủ, lại bị Tiểu Bao Tử làm cho ngủ không được, sắc mặt tái nhợt, dựa theo yêu cầu của Tiểu Bao Tử ngồi nghiêm chỉnh, khó khăn nhìn lên bảng đen, chậm rãi lấy vở ra ghi chép.
Tóm lại trong một buổi sáng, Hàn Mộ Vi không thể không nghiêm túc nghe giảng, cho dù là có rất nhiều thứ cô nghe không hiểu, Tiểu Bao Tử cũng không cho phép cô ngủ.
Thật ra cô cũng không buồn ngủ, dù sao tối qua cô ngủ rất ngon, chỉ là lâu không có nghe giảng, trong lúc nhất thời không thích ứng được, thất vất vả mới nhịn được đến giữa trưa, cô cầm phiếu ăn, theo thói quen đi đến chỗ bán bánh bao.
Tiểu Bao Tử đang muốn ngăn cản, Đoạn Thần Kiệt liền xuất hiện: “Hàn Mộ Vi, cái này cho cậu.”
Trên tay Đoạn Thần Kiệt có hai hộp cơm, đưa cho cô một phần.
Hàn Mộ Vi có chút sửng sốt, không có nhận lấy.
Đoạn Thần Kiệt có chút không kiên nhẫn: “Cầm! Nếu không Tiểu Vũ sẽ tức giận, cậu ăn những bánh bao đó làm gì, để người ngoài nhìn thấy lại nghĩ Hàn gia các người đối xử không công bằng! Tôi đã nhìn qua, trong thẻ của cậu còn hơn 500 đồng, đừng có ở đây giả bộ đáng thương.”
Sau khi nhét hộp cơm vào trên tay cô, Đoạn Thần Kiệt xoay người muốn đi.
“Chờ một chút.”
Hàn Mộ Vi đột nhiên nói.
Giọng nói của cô rất nhẹ, rất nhỏ nhưng Đoạn Thần Kiệt vẫn nghe thấy.
Anh ta không dám tin quay đầu lại, dáng vẻ giống như bị nghẹn, nhìn chằm chằm cô: “Cậu…Đang nói chuyện với tôi? Cậu…Biết nói chuyện?”
Vẻ mặt Hàn Mộ Vi không thay đổi, vươn tay ra, cầm thẻ cơm trong tay: “Bao nhiêu tiền?”
Đoạn Thần Kiệt vô thức lui về sau một bước, cô…Cô rõ ràng biết nói!
Không phải cậu là người câm điếc sao?
“Cậu, cậu…Không phải là người câm điếc sao?”
Hàn Mộ Vi lạnh lùng nhìn anh ta: “Bao nhiêu tiền, tôi trả lại cho cậu.”
Đoạn Thần Kiệt vẫn trợn mắt nhìn, cổ họng giật giật, sau đó mới nói: “Mười…Tám đồng.”
“Cậu chờ một chút.”
Cô nghiêm túc nhìn anh ta, Đoạn Thần Kiệt vô thức gật đầu, sau đó liền nhìn thấy cô gái gầy gò đi đến chỗ cửa hàng bánh bao, lấy 18 đồng ra mua bánh bao và màn thầu, đi đến trước mặt anh ta, đưa một túi bánh bao nóng hổi cho anh ta: “Trả lại cho cậu.”
“Lần sau không cần mua giúp tôi, cậu không phải là người hầu của Hàn gia, không cần phải nghe lời Hàn Mộ Vũ, càng không cần oan uổng chính mình làm bảo mẫu chăm sóc tôi.”
Hàn Mộ Vi nói xong liền quay người dự định rời đi, sau đó cô giống như nghĩ đến điều gì, vẫn quay đầu lại nói: “Đúng rồi, hộp cơm hôm nay, cảm ơn cậu.”
Sau đó cô lại một lần nữa xoay người, rời khỏi căng tin.
Thời gian này căng tin rất đông, cô theo thói quen, một mình lên sân thượng ăn cơm.
Đoạn Thần Kiệt đứng tại chỗ, trong tay cầm 10 bánh bao, dáng vẻ nghẹn họng.
Tề Tư Mẫn nhìn thấy tất cả, đi tới cười nói: “Đoạn Thần Kiệt, làm sao cậu lại mua nhiều bánh bao như thế? Ăn hết sao?”
Lúc này Đoạn Thần Kiệt mới hoàn hồn, nhìn cô ta, lại nhìn bánh bao trong tay: “Không phải do tôi mua.”
⬅ Trước Tiếp ➡