⬅ Trước Tiếp ➡
Tịch Giản Cận ung dung không vội đứng ở trong đám người, bưng ly rượu, nho nhã lễ độ cùng chào hỏi qua từng người tới chạm ly, không chút nào giống như là vừa rồi giết người, bình tĩnh như thế, trấn định như thế.
 
 
 
 
 
 
muốn tôi, hay là muốn mạng? (8 )
Bạc Sủng Nhi bưng ly rượu, đứng ở nơi đó, cô nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, đáy lòng còn có một vòng rung động lớn!
Vậy thì là Tiểu Tịch của cô, xuất sắc, để cho người ta chỉ có thể ngưỡng vọng!
Cô phát hiện anh vẫn tôn trọng người như vậy, nói chuyện với người khác, ánh mắt đều nhìn chằm chằm đối phương, chuyên chú lắng nghe, trên mặt cũng treo nụ cười.
Những thứ này từ nhỏ đều được Tịch gia nuôi dạy, huấn luyện ra phẩm tính tốt đẹp, không giống như cô, tản mạn vô hình, duy ngã độc tôn.
Ngũ quan của anh, lớn lên vô cùng tuấn mỹ, nhất là ánh mắt, vô cùng xinh đẹp, ánh mắt bình tĩnh tỉnh táo, cho người ta có cảm giác tĩnh tâm.
Cô nhìn một hồi, mới tỉnh táo lại, đáy mắt bình tĩnh mà cao ngạo, hiện lên một tầng ấm áp.
Nhiều năm như vậy, người đàn ông cô luôn nhớ, lại hoàn toàn như trước đây, chưa từng biến thay đổi.
Bạc Sủng Nhi cất bước, đi về phía Tịch Giản Cận.
Cô nhìn qua, vẫn lên mặt dọa người như cũ, khí tức nữ vương mười phần, giống như công chúa ngạo mạn, thế nhưng, có trời mới biết, nhịp tim cô đập có bao nhiêu nhanh, đầu cuối cùng khiến đầu ngón tay của cô run rẩy, hai chân cô cũng nhũn ra!
Cuối cùng cô đứng ở trước mặt anh. :
Ánh mắt của anh, vừa vặn chuyển qua, trong lúc thấy được cô, đáy mắt hiện ra không chút rung động.
Có người nhanh mắt, liền vội vàng tiến lên giới thiệu với bọn họ.
"Tịch thái tử, tiểu công chúa tập đoàn Bạc Đế, Bạc Cẩm tiểu thư."
(Bạc Cẩm là tên khai sinh của nữ chính)
Tịch Giản Cận khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn như không có gì cả, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm, giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
"Bạc tiểu thư, đã lâu không gặp." :
"Bạc công chúa, đây là thái tử Tịch gia, Tịch Giản Cận tiên sinh."
Ánh mắt Bạc Sủng Nhi, thủy chung vẫn nhìn chằm chằm vào Tịch Giản Cận, phát hiện tâm tình của anh không chút thay đổi, lại nhìn ảnh hậu nổi danh Triệu Tố Nhã bên cạnh anh, đáy lòng có chút ảm đạm, trên mặt cười rực rỡ, "Bạn trai đương kim ảnh hậu Triệu Tố Nhã, đương nhiên tôi đã nghe qua... . . ."
Lời này vừa nói ra, người giới thiệu, hơi có chút xấu hổ, không biết, thái tử Tịch gia, lại cần đến một ngôi sao đề cao danh tiếng rồi hả?
"Không biết... . . . Tịch tiên sinh, đã từng đóng phim cùng chưa? HÌnh như không nổi danh... . . . Có phải là muốn nhở Triệu Tố Nhã kéo tên lên không?"
 
 
 
 
 
 
 
muốn tôi, hay là muốn mạng? (9 )
Tần Thánh đi theo đến, nghe được câu này, nở một nụ cười âm hiểm, chỉ có thể lấy tay che miệng, liên tục ho hai tiếng, kém chút không có nội thương.
Tiểu công chúa tập đoàn Bạc Đế, Bạc Sủng Nhi, nhanh mồm nhanh miệng, đúng lý không tha người, cũng không để ý người khác cảm nhận, thậm chí... . . . Từ nhỏ đến lớn, một thân kiêu căng, nói một không hai, vô pháp vô thiên, ai dám chọc?
Tất cả mọi người cũng biết Bạc Sủng Nhi cố ý, thế nhưng là ai ngờ Tịch Giản Cận lại vẫngió yên biển lặng, cũng không giận, chỉ là khẽ cười một tiếng, cũng không giải thích.
Không giải thích, vậy là quan hệ giữa anh và Triệu Tố Nhã không chỉ thuần khiết.
Truyền thông vì muốn có tin tức tốt, nên vội vàng ghi lại, thì ra, bạn trai của ảnh hậu Triệu Tố Nhã là thái tử Tịch gia Tịch Giản Cận!
Tay Bạc Sủng Nhi nắm ly rượu, hơi dùng sức, bắt đầu trắng bệch, cô cao ngạo, không thể thỏa hiệp, cô học bộ dáng của anh, tự nhiên hào phóng giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch, sau đó xoay người, dựa vào trong ngực Tần Thánh, xinh đẹp vạn phần nói: "A Thánh... . . . Ôm em... . . ."
Thế là, đại thiếu gia Tần gia lại ở trước mắt của bao người, quả thật ôm chặt lấy Bạc Sủng Nhi, khóe mắt Bạc Sủng Nhi nhìn liếc qua Tịch Giản Cận, lại phát hiện, anh vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ, không nhịn được đáy lòng có chút tức giận, trên mặt lại cười sáng loá: "A Thánh, chúng ta lên trên nghỉ ngơi đi... . . ." :
Nói trắng trợn như vậy, ám chỉ cái gì, mọi người đều hiểu được.
Chính nam thục nữ, có thể làm những gì?
Đổi lại là người phụ nữ khác, bọn họ đều khinh bỉ, thế nhưng đây là Bạc Sủng Nhi, không ai dám xem thường, tại cái thành phố X này, chỉ cần cô lớn tiếng, sẽ dọa cho rất nhiều người run rẩy.
Mà người đàn ông bên cạnh Bạc Sủng Nhi, nhiều không kể xiết, có thể nhiều hơn so với người cha Bạc Tình của cô năm đó hoa tâm phong lưu.
Ai cũng biết, Bạc Sủng Nhi từ trước tới giờ không mặc lại quần áo, từ trước tới giờ không mang bạn trai trùng, đương nhiên trừ mấy thiếu gia của tập đoàn Bạc Đế.
Ai cũng biết, Bạc Sủng Nhi không phải là người có thể chọc được, bời vì, gây sự với cô, đều đã không còn là người... . . . Mà trở thành quỷ rồi... . . . :
Thế nhưng Tịch Giản Cận lại không liếc Bạc Sủng một cái, ánh mắt nhàn nhạt, vẻ mặt mỉm cười quay sang Triệu Tố Nhã, nghiêng đầu, không biết nói gì.
 
 
 
 
 
 
 
 
⬅ Trước Tiếp ➡