muốn tôi, hay là muốn mạng? (10 )
Bạc Sủng Nhi cười lạnh, bóp lấy tay Tần Thánh, đem tức giận phát sang Tần Thánh, Tần Thánh bị đau, lại cũng chỉ có thể mang theo nụ cười trên mặt, ở trước mặt mọi người, nửa ôm lấy Bạc Sủng Nhi đi vào thang máy.
Dạng đau này, anh không biết đã bị bao nhiêu lần, mấy người đàn ông ở tập đoàn Bạc Đế bọn họ, đụng phải cô tâm tình không tốt, người nào cũng bị cô bóp cho người xanh tím!
Có giận cũng không dám nói!
Tiến vào thang máy, Bạc Sủng Nhi vẫn không quên nhìn liếc Tịch Giản Cận một chút, đáy lòng âm thầm nghĩ đến... . . . Người đàn ông này, quả thật là vẫn giận cô, chẳng qua cô cho phép anh ở tỏng thế giới của cô tùy hứng.
Bạc Sủng Nhi từ trong túi của Tần Thánh, rút ra một điếu thuốc, nhóm lửa, hút lấy chầm chậm, trong chớp nhoáng, công chúa cao ngạo, giống như là một thiên nga bi ai, sắc mặt của cô, có chút hoảng hốt.
Vào năm cô ba tuổi kia, gặp anh, cô hôn anh, anh liếm cô, cùng tháng tách ra, từ biệt mười hai năm.
Vào năm cô mười lăm tuổi, gặp lại Tịch Giản Cận, cô hao tổn tâm cơ trở thành bạn gái nhỏ của Tịch Giản Cận, khéo léo kéo cánh tay anh, cao ngạo xuất hiện ở trường học, sợ người ta không biết bạn trai Bạc Sủng Nhi cô là Tịch Giản Cận.
Vào năm cô mười sáu tuổi, anh cầm một hộp quà tinh xảo đưa cho cô.
Cô nhìn quét qua quà, đối xử lạnh nhạt, liếc anh một chút, nghĩ cũng không có nghĩ đã vươn tay, hung hăng ném cho anh một cái tát, cao ngạo ngẩng cằm nhỏ lên, "Tịch Giản Cận, tôi không muốn anh nữa!"
Vẻ mặt anh dịu dàng, trong nháy mắt dừng lại, nhìn cô, ánh mắt không tin. :
Mà cô thì sao? Lại quay người, rời đi, cũng không quay đầu lại, quyết tuyệt như vậy, dứt khoát như thế!
Từ lần từ biệt đó, chưa từng gặp nhau. :
Không phải không đi tìm anh, là tìm cũng không được nữa.
Vẻ mặt Bạc Sủng Nhi, mang theo một chút ưu thương, nửa ngày, cô mới khe khẽ mở miệng, thiếu đi sự bất cần đời, lại mang theo mấy phần mềm mại đa tình: "A Thánh, ngày mai mời Tịch Giản Cận ăn cơm đi... . . . Danh nghĩa là... . . . Cảm tạ anh ấy cứu ở Hoàng Cung!"
Tần Thánh hơi nhíu lông mày, dáng người cao lớn dựa vào vánh tường thang máy, giống như nhàn nhã nhìn Bạc Sủng Nhi phun ra hít vào khói trắng, tỏa ra một nụ cười vô cùng phong lưu tà mị.
Anh đẹp trai, tối nay gặp chứ? 【1】
Lông mày Tần Thánh khẽ nhảy lên, vóc người cao lớn dựa vách thang máy lạnh như băng, giống như nhàn nhã nhìn đôi môi đỏ mọng của Bạc Sủng Nhi phun ra nuốt vào sương trắng, tỏa ra một nụ cười vô cùng mị hoặc.
"Có muốn anh chuẩn bị cho em một cái khách sạn tình thú không?"
Bạc Sủng Nhi nhìn Tần Thánh, mở trừng hai mắt, vốn là vẻ mặt cô đơn, trong nháy mắt giống như hoa xuân nở rộ, kiều mỵ không gì sánh được: "Ý kiến hay..."
Tần Thánh nhìn chằm chằm nụ cười của cô, hơi sửng sờ, từ trên người cô gái, thấy được một loại thực vật, tên là cây thuốc phiện.
Dễ nghiện, từ từ trúng độc.
Mà người đàn ông tên là Tịch Giản Cận kia, lại còn là cái cây khổng lồ nhất, ổn định lòng người.
Bất tri bất giác, Tần Thánh cảm thấy, cô cùng anh ta đụng phải nhau, giống như là, sinh thời, không thể buông tha, trước lúc hiểu chuyện, sau này động tình, khói thuốc sung tràn lan.
**
【lúc cô nói chia tay tim anh liền chậm một nhịp, tràn đầy châm chọc, mà anh còn ngây ngốc hỏi một câu: Em có yêu anh không? 】
Tịch Giản Cận không thích người khác đụng vào đồ của mình, bảy năm không về, gian phòng tất nhiên là đích thân quét dọn.
Mười sáu tuổi sau khi cùng Bạc Sủng Nhi chia tay, không để ý mọi người Tịch gia phản đối, làm việc nghĩa không hề chùn bước mà chui vào bộ đội, trải qua huấn luyện, anh đem gian phòng sửa sang lại tinh tế mà đơn giản, trên bàn, trừ máy tính, điều khiển từ xa, còn có một khung ảnh... :
Cô gái trong ảnh, năm đó vẻn vẹn mười lăm tuổi, đã đẹp đến mức làm cho người ta than sợ.
Tầm mắt của anh, từ từ dừng hình ảnh, không nhịn được trầm tư, cho đến khi tiếng điện thoại vang lên, cắt đứt suy tư của anh, hoàn hồn, đón nghe.
... Tối nay Bạc Cẩm tiểu thư đặc biệt mở tiệc ở "Khải Duyệt " X thị hoan nghênh anh trở về...
Cúp điện thoại, Tịch Giản Cận khung mở ảnh, đem hình bên trong lấy ra, vốn là muốn xé rách, cuối cùng vẫn là ném vào thùng rác.
Giống như là rất ăn ý, điện thoại lại một lần nữa vang lên, vươn tay cầm điện thoại, đón nghe, động tác lưu loát, làm liền một mạch, bên trong truyền đến chính là nụ cười tràn đầy mỵ hoặc: "Anh đẹp trai. . . Tối nay gặp lại trên giường. . ."
Tim của anh đột nhiên ngưng trệ. :
Là cô, Bạc Sủng Nhi.
Ngón tay cầm di động, yên lặng siết chặc, sắc mặt không thay đổi.
Bạc Sủng Nhi giống như là biết Tịch Giản Cận sẽ không trả lời chính mình, phối hợp cười hỏi: "Làm sao? Không dám tới?"
Đều là khiêu khích.
Tịch Giản Cận cười nhẹ, giảm bớt cuồng ngạo của cô, thanh âm nhàn nhạt, mang theo vẻ trầm thấp dẫn dụ nói: "Đợi gặp mặt."