⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Thánh nhìn thấy tình cảnh như vậy, nhanh chóng từ trong đám người, đẩy Sủng Nhi ra, nắm lấy tay cô, chạy ra phía ngoài.
"Tranh thủ thời gian đi thôi, trên người tên đó có mang theo bom, bây giờ bị người đuổi bắt. . ."
Bạc Sủng Nhi sững sờ, theo bản năng hô lớn một câu: "Em không đi! Tịch Giản Cận còn ở bên trong!"
"Em tỉnh một chút đi, đến lúc nào rồi còn nghĩ tới anh ta, trước theo anh rời đi hãng nói! Đợi chút nữa nổ tung, xem em có nổ tới phanh thây hay không!" Sức lực Tần Thánh tự nhiên mạnh hơn Bạc Sủng Nhi, không nói lời gì à ôm cô, chạy ra ngoài cửa.
Bạc Sủng Nhi nghe xong như vậy, càng không đi, cô nghĩ cũng không có nghĩ liền vươn tay, đập mạnh về phía hạ thể Tần Thánh.
Tần Thánh bị đau, lập tức ngồi xổm trên mặt đất, bưng lấy hạ thể của mình, đáy lòng mắng, có thể đoạn tử tuyệt tôn hay không, trong miệng hô hào: "Em đúng là bà điên!"
 
 
 
 
Muốn tôi, hay là muốn mạng? (6 )
Bạc Sủng Nhi đang rời đi nghe được lời này, vẫn không quên hung hăng đạp Tần Thánh một cái, hừ lạnh một tiếng, đi vào bên trong.
Lại nhìn thấy Tịch Giản Cận một bộ hồn nhiên không biết gì, đứng ở nơi đó, mang theo tai nghe, giống như là đang nói chuyện điện thoại.
Cô và anh, cách gần như vậy, vẻn vẹn chỉ có hai mét, biểu cảm của anh hơi nhỏ, cô lại có thể trông thấy, ở trong mắt cô, lúc này trong suốt thấy đáy, lóe ra một cỗ tình cảm chảy xuôi.
Thời gian qua đi lâu như vậy, cô gặp lại Tiểu Tịch, thế mà tim vẫn còn đập rộn lên, đáy lòng mềm mại, thất hồn lạc phách.
"Toàn bộ lùi xuống cho tôi, nếu không tôi sẽ kéo tất cả mọi người ở đây đồng quy vu tận!"
Tên lưu manh như Tần Thánh nói, thật sự bị ép, lớn tiếng uy hiếp cảnh sát tiến vào!
"A —— —— "
Lại là hồi tiếng thét chói tai vang lên, mọi người rối muốn rít chạy về phía ngoài cửa.
"Tất cả không được nhúc nhích, người nào động, tôi sẽ cho nổ!"
Tên lưu manh lên tiếng, tất cả mọi người thật không dám động.
Có người đã bắt đầu thút thít, sợ hãi run lẩy bẩy.
Tịch Giản Cận một bên nghe điện thoại, một bên lướt qua tình huống nơi này, tiếp tục nói chuyện điện thoại.
Bầu không khí, trong nháy mắt giằng co. :
Thời gian trôi qua từng chút từng chút.
Đột nhiên, cũng không biết là cảnh sát nào, cầm súng ống lên, nhắm ngay tên lưu manh, vừa lúc bị tên lưu manh nhìn thấy, lập tức ngón tay sờ vào nút nổ.
Tiếng thét chói tai càng vang lên, đám người càng bạo động, tiếng khóc càng nhiều!
Đến Tần Thánh cùng Bạc Sủng Nhi cũng bị một màn làm cho trợn mắt há hốc mồm, trong thời khắc khẩn cấp như vậy, cảnh sát còn định nổ súng?
Chẳng lẽ anh ta không biết làm như thế, sẽ chỉ làm tên lưu manh quyết đánh đến cùng sao?
Mắt thấy, tên lưu manh đã chạm vào nút nổ, ngay lúc một giây sau Hoàng Cung sắp bị nổ tung, tất cả mọi người quên đi suy nghĩ, lại nghe được một tiếng súng nổ, kéo dài mà dứt khoát.
Tốc độ ánh sáng!
Thời gian đình chỉ!
Thi thể lưu manh, ngã ầm xuống đất!
Tất cả mọi người sửng sốt tại chỗ. :
Chỉ thấy Tịch Giản Cận chậm rãi thu súng lục, dắt vào hông của mình, lạnh nhạt đứng đó, quần áo chỉnh tề, nói vào điện thoại: "Thật xin lỗi, vừa rồi xử lý một chút chuyện, hiện tại anh nói tiếp đi... . . ."
 
 
 
 
 
muốn tôi, hay là muốn mạng? (7 )
Đây tất cả, phát sinh quá mức nhanh, quá mức không thể tưởng tượng nổi, tất cả mọi người cảm giác đến trái tim mình cũng đã ngừng đập.
"Trời ạ... . . . Mới vừa rồi không phải là đang nằm mơ chứ?"
"Một giây trước còn nhìn thấy anh ta đang nói điện thoại, một giây sau đã bắt vào tên lưu manh, làm sao anh ta làm được?"
"Quá tuấn tú ... . . . Đêm nay thật sự là rung động, vừa rồi tiểu công chúa tập đoàn Bạc Đế một tay làm cho một người đàn ông gãy tay, hiện tại công tử Tịch gia chỉ trong nháy mắt, bắn chết tên lưu manh, thật sự là mạnh mẽ... . . ."
Bạc Sủng Nhi nghe những lời này, nhìn Tịch Giản Cận vẫn nghe điện thoại, trong lòng khẽ run.
Trong thời gian ngắn ngủi mà bắn ra chuẩn như vậy, cái người đàn ông nghiêm túc, thanh đạm ung dung, tăng thêm một loại khí thế ngông cuồng!
Cảnh sát đứng bên nhìn tới hóa đá, cục công an đã phái tới hai xạ thủ, sửng sốt không có một người nào dám nổ súng.
Mà người kia, định thần nhàn nhã, hơi thở không gấp giải quyết rồi.
Đây không phải là đang nằm mơ chứ?
Hơn nữa, còn là, một phát chết ngay, chính giữa mi tâm... . . . Là chính mi tâm... . . . Một chút cũng không có chênh lệch!
Cái thủ pháp này là sao?
Đó chính là thái tử gia Tịch gia sao? :
Thật sự là thần rồi... . . . Đều nói Tịch Giản Cận là một thiếu niên thành tài, được ông nội cùng cha trợ giúp, bây giờ xem ra, chỉ sợ, những truyền ngôn kia, cũng chỉ là truyền ngôn thôi!
Cái người đàn ông này... . . . Một giây trước còn bình tĩnh, một giây sau lại có thể khiến người kinh hãi... Hơn nữa lại có thể toàn tâm toàn ý ra làm ra được chuyện như vậy, sợ là đãđến trình độ nghịch thiên!
*****************
Thi thể lưu manh nhanh chóng được kéo đi, hiện trườngvà máu cũng bị cảnhsát dọn dẹp nhanh chóng.
Bữa tiệc tiếp tục tiến hành, rất nhiều người đã từ bị lưu manh làm cho kinh hãi đã chuyển sang ngắm Tịch Giản Cận, nhao nhao vây quanh anh, tán tụng. :
⬅ Trước Tiếp ➡