Chương 39
Hứa Chiêu không biết tâm tình của Tần Thiển, cô giải thích nói “Tôi thật sự chỉ hiểu sơ sơ, đại sư chân chính tinh thông về chuyện xem bói, có thể bói ra được quá khứ và tương lai trước sau vài chục năm, thậm chí cả trăm năm, ngàn năm không sai chút nào, tôi làm không được như vậy, tôi chỉ có thể miễn cưỡng bói trong vòng hai mươi năm.”
“Trong vòng hai mươi năm …… Không hổ là cô.” Tần Thiển tâm phục khẩu phục, lần thứ hai kỹ năng cầu vồng thí của nó online, “Tôi không cho phép cô nói mình chỉ hiểu sơ sơ, đại sư tinh thông xem bói có tồn tại hay không thì tôi không biết, ở trong lòng tôi thì cô chính là lão đại.”
“Thật sự có tồn tại, ở trong bút ký của sư phụ, tôi đã nhìn thấy ký lục của ông ấy.” Trong bút ký cũng không có nhắc tới vị đại sư này rốt cuộc là ai, Hứa Chiêu cũng có chút tò mò, nếu có thể gặp được, cô rất muốn học tập một chút bản lĩnh của vị đại sư này.
Ở phương xa Hứa Quan Nguyệt đánh cái hắt xì, ông ta vui rạo rực lần nữa khoe với rùa đen “Đồ nhi lại nhớ đến tôi.”
Lần này rùa đen cũng không để ý đến ông ta.
Tới trung tâm thành phố, rốt cuộc Tần Thiển cũng có tác dụng, nó biết ngồi xe buýt nào mới có thể đi đến nhà của bạn nó, cho dù cô quý trọng tiền xu ở trong tay, nhưng Hứa Chiêu vẫn lấy ra tiền xu để dùng. Cô khác với Tần Thiển, tài xế không nhìn thấy Tần Thiển, nhưng lại có thể nhìn thấy cô.
Bạn của Tần Thiển tên là Tần Thâm, bọn họ lớn lên cùng một cô nhi viện, trong cô nhi viện tất cả đều mang họ Tần vì không ai biết cha mẹ của mình là ai, tên họ là gì, tên của Tần Thiển và Tần Thâm cũng là do viện trưởng lấy cho hai người họ. Có lẽ bởi vì mối quan hệ “sâu cạn” này, Tần Thiển và Tần Thâm từ nhỏ đã có quan hệ rất tốt, thân thiết như anh em ruột.
Cho nên Tần Thiển chết vì trên đường trở về ăn cơm, Tần Thâm mới không tiếp thu được, cảm thấy đây là sai lầm của mình.
Nghĩ đến Tần Thâm, Tần Thiển nhịn không được thở dài “Tôi đã chết được hai năm, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Thâm càng ngày càng gầy, lần này tôi nhất định phải nói rõ ràng, nguyên nhân mà tôi chết không có quan hệ với cậu ta.”
Tần Thiển có tính cách rộng rãi, nó chỉ hậm hực một hồi, một lần nữa lại khôi phục sức sống “Chờ đến lúc tôi gặp được Tần Thâm, tôi nhất định phải hù dọa cậu ta một phen.”
Bởi vì đang ở trên xe buýt, Hứa Chiêu cũng không có trả lời Tần Thiển, Tần Thiển lầm bầm lầu bầu một mình cũng rất vui vẻ.
Hứa Chiêu nhìn thoáng qua Tần Thiển, khó trách nó làm Địa Phược Linh, mỗi ngày đều bị xe nghiền áp cũng không có sinh ra oán khí mà biến thành lệ quỷ, có lẽ là bởi vì nó quá ngốc.
Tần Thiển bay ở phía trên xe buýt căn bản không biết hình tượng của nó ở trong lòng Hứa Chiêu, lực chú ý của nó đang bị một người đàn ông cường tráng hấp dẫn. Bàn tay của người đàn ông này đang tiến vào trong túi của ông cụ trước mặt, rõ ràng người này muốn trộm đồ.
Tần nổi giận, lúc còn sống nó cũng từng bị trộm đồ, nó hận nhất là mấy người ăn trộm, nó không chút nghĩ ngợi mà bay nhanh tới bên người của người đàn ông cường tráng.
Người đàn ông này đã đưa tay sờ đến túi tiền của ông cụ, bỗng nhiên cảm giác được có một trận gió lạnh thổi qua, ông ta không tự giác mà run run.