Chương 40
Động tĩnh quá lớn, làm cho ông cụ nhận ra mình đang bị trộm đồ “Bắt ăn trộm ” Ông cụ tức giận đến dậm chân, đây chính là tiền cứu mạng của vợ ông, nếu bị trộm mất, bệnh của vợ ông phải làm sao bây giờ?
Trên xe buýt trở nên hỗn loạn, Hứa Chiêu mang theo Tần Thiển đi xuống xe buýt, Tần Thiển đắc ý dào dạt “Nếu trong Quỷ giới có bình chọn quỷ tiên tiến, trong đó tuyệt đối có tôi.”
Hứa Chiêu cũng bị nó chọc cười.
Tần Thiển cũng nở nụ cười.
Không biết có phải ảo giác hay không, tựa hồ Tần Thiển đã đẹp hơn lúc trước, cái đầu bị đè dẹp lép của nó tựa hồ đã tròn hơn.
Hứa Chiêu suy tư, không đợi cô nghĩ nhiều, giọng nói ồn ào cách đó không xa đã đánh gãy suy nghĩ của Hứa Chiêụ Bọn họ đã đi tới gần tiểu khu mà Tần Thâm ở, xung quanh tiểu khu rất ầm ĩ, còi cảnh sát, xe cứu thương còn có tiếng người ầm ĩ ở chung quanh, tất cả đều biểu hiện nơi này đã xảy ra chuyện không bình thường.
Hứa Chiêu nhìn về hướng tiểu khu, sắc mặt của cô đã trở nên ngưng trọng, nơi đó huyết khí tận trời, âm khí vờn quanh, tràn ngập hơi thở của sự không may mắn.
Bên cạnh có người đang đi đường, trên mặt lộ vẻ không đành lòng mà nghị luận “Trong tháng này đây là lần thứ tư có người muốn nhảy lầu?”
“Đúng là lần thứ tư, ba người trước đó đều đã chết, tạo nghiệt mà.” Có một bà cô dáng người hơi béo đang nói chuyện phiếm cùng người khác, trên mặt của bà cô này lộ vẻ không đành lòng.
“Vì sao người này lại muốn nhảy lầu?”
“Nghe nói là bởi vì không lo nổi tiền lễ hỏi nên mới nhảy lầụ”
“Làm bậy mà, hiện tại người trẻ tuổi, chỉ một chút việc nhỏ đã luẩn quẩn ở trong lòng?”
……
Bước chân của Hứa Chiêu càng nhanh hơn, cô biết người kia muốn nhảy lầu tuyệt đối không phải vì chuyện lễ hỏi. Một tháng có bốn người nhảy lầu, hơn nữa nơi này có huyết khí và âm khí đầy trời, chuyện này không đơn giản.
Âm khí ngập trời ở nơi này không giống với nhà họ Hứa, nữ quỷ áo đỏ có nhân quả cùng nhà họ Hứa, Hứa Chiêu sẽ không dễ dàng nhúng tay. Nhưng âm khí ở nơi này rõ ràng là bị người ta khống chế, cũng đã ảnh hưởng tới tánh mạng của người bình thường.
Dù không ai cho cô tiền, Hứa Chiêu cũng sẽ không ngồi yên xem như không nhìn thấy.
Trang đầu tiên của quyển bút ký mà Hứa Quan Nguyệt đưa cho cô không có nội dung của đạo pháp, chỉ có ngắn ngủn mấy câu nói Không có thiên phú yêu nghiệt không được gia nhập vào môn phái của tôi, người trong môn phái của tôi dù đi trên trời hay dưới đất, chỉ tuân theo chính đạo, quản chuyện bất bình.
Đây cũng là nguyên nhân mà nhiều năm qua Hứa Quan Nguyệt và Hứa Chiêu vẫn luôn nghèo.
Nơi Tần Thâm ở chính là một khu chung cư cũ, ngày thường rất náo nhiệt, hiện tại càng thêm ồn ào. Có một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trên mái nhà khóc lóc thảm thiết, giống như tùy thời liền sẽ nhảy từ trên xuống.
Ở bên người anh ta có cảnh sát, có nhân viên phòng cháy, nhưng dưới loại tình huống này thì không ai dám tiến lên, chỉ có thể ở phía sau anh ta khuyên bảo.
“Lưu Tử Thi, anh vẫn còn trẻ, không có chuyện gì mà không giải quyết được, chuyện lễ hỏi rất dễ giải quyết, chỉ cần anh nguyện ý đi xuống dưới.”
“Tôi quá vô dụng, ngay cả tiền lễ hỏi cũng lấy không ra, tôi không muốn sống nữa.” Lưu Tử Thi ủ rũ, càng nói càng không có ý chí muốn sống, lại tiến sát về phía trước, làm cho cảnh sát và nhân viên phòng cháy ở bên người anh ta đều trở nên khẩn trương.