⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy rằng Hứa Chiêu nghèo, nhưng hình tượng của Hứa Chiêu trong mắt của Tần Thiển không có chuyện gì mà cô không làm được, thấy Hứa Chiêu chỉ ra phương hướng, nó thành thật đi theo phía sau Hứa Chiêu, lại nhịn không được mà tò mò hỏi “Lão đại, vừa rồi cô đã làm gì? Vì sao cô lại biết chúng ta phải đi theo phương hướng này?”
Hứa Chiêu cẩn thận bỏ tiền xu vào túi, thuận miệng trả lời “Bói.”
Tần Thiển cảm thấy nó đi theo lão đại đúng là tăng thêm kiến thức, kiến thức lúc này của nó còn nhiều hơn mấy năm nó mới thành quỷ “Không hổ là lão đại, còn biết xem bói, có cái gì mà lão đại cô không biết không?”
Hứa Chiêu vẫn luôn đi theo Hứa Quan Nguyệt sinh sống ở nông thôn, ngay cả đi học cũng là trường học ở nông thôn, thường xuyên ở sau lưng bị người ta kêu là hai thầy trò lừa đảo, cô còn chưa gặp được con quỷ nào biết thổi cầu vồng thí nịnh nợ, tâng bốc giống như Tần Thiển, cô làm người nghe cũng thật vui vẻ.
Khó trách lúc sư phụ mang cô đi tới nhà của kẻ có tiền xem bói, cho dù bói không đúng, chỉ cần nguyện ý nói lời dễ nghe, những kẻ có tiền cũng nguyện ý trả tiền.
Khóe miệng của Hứa Chiêu cong lên, tâm tình của cô cũng không tệ lắm, cũng thành thật nói ra tình huống của mình “Trình độ xem bói của tôi không cao, chỉ hiểu biết sơ sơ, còn rất kém khi đem ra so sánh với một vị đại sư chân chính.”
Tần Thiển tin, tuy rằng thời gian bọn họ ở chung không dài, nhưng nó cảm thấy chính mình đã hiểu rất rõ về tính cách của Hứa Chiêụ Tuy rằng Hứa Chiêu lãnh đạm, nhưng thực tế cô rất đơn thuần, biết cái gì thì nói cái đó, cô căn bản không phải là đang khiêm tốn.
Chuyện này cũng không ảnh hưởng đến việc Tần Thiển thổi cầu vồng thí “Chỉ hiểu sơ sơ cũng đã rất lợi hại, cô mới 18 tuổi, về sau sẽ càng bói càng đúng.”
Có lẽ những mặt khác Tần Thiển không được, nhưng thổi cầu vồng thí tuyệt đối là chuyên nghiệp, tâm tình của Hứa Chiêu vẫn luôn không tệ. Bọn họ đã đi tới 1000 mét ở hướng đông, Hứa Chiêu dừng lại bước chân, ngăn cản Tần Thiển đang hứng thú bừng bừng, nhìn ra nó đang nghi hoặc, Hứa Chiêu giải thích một câu “Chờ vài phút.”
Vài phút sau, một chiếc xe tư nhân đi ngang qua thì nhìn thấy Hứa Chiêu đang lẻ loi đứng ở ven đường, có lòng tốt mang theo Hứa Chiêu đi tới trung tâm thành phố.
Đứng ở trung tâm thành phố nhộn nhịp, sau khi được người ta cho đi quá giang xe, Hứa Chiêu nhìn về phía Tần Thiển vẫn luôn trầm mặc, nể tình nó vẫn luôn thổi cầu vồng thí, khó có lúc quan tâm nó “Anh làm sao vậy? Chẳng lẽ nơi này có dương khí quá mạnh?”
Hứa Chiêu đánh giá chung quanh, trung tâm thành phố của Kinh Thị người đến người đi, đúng là có dương khí rất nồng đậm, lúc trước Tần Thiển là Địa Phược Linh bị nhốt ở trên đường lớn, hẳn là không sợ dương khí ở nơi này.
Đúng là Tần Thiển cũng không sợ dương khí ở nơi này, nó chỉ cảm thấy mình bị tổn thương, nó sâu kín mà nhìn chằm chằm Hứa Chiêu, trong giọng nói mang theo vài phần ai oán “Lão đại, đây là cô nói hiểu sơ sơ ?”
Dựa vào một đồng tiền xu, liền bói ra thời gian địa điểm một cách chuẩn xác, còn bói ra sẽ có người cho đi nhờ xe, đây mà là hiểu sơ sơ?


⬅ Trước Tiếp ➡