⬅ Trước Tiếp ➡

Bởi vì lúc trước Hứa Kiều đã té xỉu ở trong phòng, Lưu Phù Nhân đã gạt Hứa Kiều về chuyện hôm nay sẽ đón Hứa Chiêu trở về, nhìn thấy Hứa Kiều về nhà, bà ta có chút xấu hổ mà nắm tay Hứa Kiều “Kiều Kiều, sao hôm nay con lại trở về sớm vậy?”
Hứa Kiều đỏ cả hai mắt “Mẹ, hôm nay là ngày chị ấy trở về, con muốn ở chung cùng chị ấy.”
Lưu Phù Nhân nhìn thấy Hứa Kiều như vậy, sự đau lòng mà bà ta dành cho con gái ruột đã bị ném ra sau đầu, chỉ còn lại sự quan tâm đối với Hứa Kiềụ
Từ nhỏ thân thể của Hứa Kiều đã không tốt, Lưu Phù Nhân xem Hứa Kiều là nơi ký thác tình cảm, phá lệ thương yêu Hứa Kiều, Hứa Kiều té xỉu cũng là vì lo lắng thân phận hiện tại của con bé chỉ là con gái nuôi..
Lưu Phù Nhân càng nghĩ càng thấy đau lòng, sờ tay Hứa Kiều nói “Kiều Kiều, con không cần lo lắng, con vĩnh viễn là đứa con gái mà mẹ yêu thương nhất.”
Hứa Tri Viễn nhìn thoáng qua Triệu Cảnh Minh đang quan tâm nhìn Hứa Kiều, ông ta cau mày, nói ra lời hứa hẹn của người làm chủ gia đình “Ở trong lòng cha, con chính là con gái ruột, không ai có thể làm ảnh hưởng tới địa vị của con.”
Bầu không khí ở nhà họ Hứa vô cùng ấm cúng, thì bầu không khí giữa Hứa Chiêu và Cao Khải lại rất lãnh đạm.
Bọn họ đã tới Kinh Thị, đang ngồi ở trên xe mà nhà họ Hứa phái tới để đón bọn họ.
Cao Khải ngồi thẳng lưng ở trên ghế phụ, ông ta thông qua kính chiếu hậu mà lặng lẽ quan sát Hứa Chiêu đang ngồi ở phía sau, khóe miệng cong cong, ông ta cũng không hề che giấu sự khinh thường ở trên mặt mình.
Quả nhiên là đến từ nông thôn, một bộ dáng chưa hiểu việc đời.
Đúng là Hứa Chiêu chưa từng thấy qua việc đời, Kinh Thị là thành phố đứng đầu cả nước, tất cả những chuyện ở đây cô đều cảm thấy mới lạ. Khắp nơi đều là cao ốc building, ngựa xe như nước, dòng người như thoi đưa.
Ngay cả quỷ đi ở trên đường cũng nhiều hơn nông thôn.
Hứa Chiêu cảm khái mà nhìn quỷ chết đói mặc trang phục thời dân quốc, đang nói chuyện phiếm cùng quỷ bị tai nạn xe trên mặt đầy máu đang nằm liệt ở trên đường lớn.
“Hiện tại người ở Kinh Thị càng ngày càng nhiều, ồn ào đến quỷ đều ngủ không được, ngủ không được liền đói nha.” Quỷ chết đói nằm trên mặt đất, vẻ mặt sầu khổ.
“Anh vẫn còn tốt chán, sau khi tôi chết đã bị trói buộc ở chỗ này, cũng không thể nhúc nhích, mỗi ngày bị xe lui tới đụng trúng người, tuy rằng không đau, nhưng áp lực tâm lý cũng rất lớn đấy.” Quỷ bị tai nạn xe là một Địa Phược Linh, tuổi cũng không lớn, giờ phút này nó như cá mặn nằm trên mặt đất, trên mặt ủ rũ như nhìn thấu hồng trần.
Hứa Chiêu đã từng nhìn thấy ở trong bút ký mà Hứa Quan Nguyệt đưa cho cô, phần lớn Địa Phược Linh đều là lệ quỷ hoặc là oán quỷ sau khi đột tử thì bị nhốt ở tại chỗ, bọn nó luôn muốn tìm người sống để chết thay, hoặc tìm người để thực hiện nguyện vọng của chính mình.
Hứa Chiêu cảm thấy quỷ bị tai nạn xe ở trước mắt còn rất thú vị, sau khi nó trở thành Địa Phược Linh, mỗi ngày đều bị lặp lại sự tra tấn của tử vong, nhưng trên người của nó lại không có một tia oán khí.
Quỷ ở thành phố lớn quả nhiên không giống với quỷ ở nông thôn.
Hứa Chiêu đến từ nông thôn đang cảm khái mình không có kiến thức.


⬅ Trước Tiếp ➡