⬅ Trước Tiếp ➡

Rùa đen như nghĩ tới điều gì, trong giọng nói có ngưng trọng có chần chờ “Ý của ông là Hứa Chiêu có quan hệ với quẻ bói hai mươi năm trước?”
Hứa Quan Nguyệt dùng ngón trỏ để ở bên môi, làm tư thế im lặng, trên mặt mang theo ý cười “Không thể nói, không thể nói.”
Rùa đen chợt hiểu ra “Khó trách ông lại sửa tên cho con bé thành cái tên này.” Trước khi Hứa Chiêu được Hứa Quan Nguyệt nhận nuôi, cũng không gọi là Hứa Chiêu, sau khi cô được Hứa Quan Nguyệt đón về nhà thì mới sửa lại tên.
Hứa Quan Nguyệt cười mà không nói.
Đã lâu không nhìn thấy bộ dáng nhẹ nhàng của Hứa Quan Nguyệt, giọng nói của rùa đen cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, cũng không nói tới đề tài cấm kỵ “Hứa Chiêu đã rời đi, kế tiếp ông chuẩn bị làm gì?”
Hứa Quan Nguyệt “nhìn” về phương hướng mà Hứa Chiêu rời đi, thần sắc khẽ thay đổi “Tôi muốn đi Kinh Thị.”
“Đi Kinh Thị?” Rùa đen bò lên trên tay Hứa Quan Nguyệt, “Ông nói……”
“Đây là thời điểm để giải quyết chuyện năm đó.”
Nhà họ Hứa ở Kinh Thị, Lưu Phù Nhân ngồi trên sô pha, bà ta có cảm giác đứng ngồi không yên. Hôm nay Hứa Chiêu được đón về nhà, tuy cảm tình của bà ta dành cho Hứa Chiêu không bằng năm đó, nhưng dù sao Hứa Chiêu cũng là con gái ruột của bà ta, trong lòng bà ta vừa khẩn trương vừa chờ mong.
Hứa Tri Viễn chủ nhân của nhà họ Hứa thì ngồi ở bên cạnh, Hứa Tri Viễn vừa mới nhận được điện thoại của quản gia Cao Khải, vẻ mặt của ông ta cũng không tốt lắm.
Cao Khải đã tuân theo mệnh lệnh của ông ta mà đi đón Hứa Chiêu, nhưng Hứa Chiêu lại về trễ một ngày so với dự kiến, Cao Khải đem chuyện xảy ra ở Vụ Thu thôn báo cho Hứa Tri Viễn, đặc biệt là những lời đánh giá của người trong thôn dành cho hai thầy trò Hứa Chiêu, ông ta một năm một mười đều nói cho Hứa Tri Viễn.
Biết mấy năm nay Hứa Chiêu đi theo Hứa Quan Nguyệt giả thần giả quỷ, lừa đảo khắp nơi, cảm tình mà Hứa Tri Viễn dành cho Hứa Chiêu cũng không nhiều lắm càng tiếp cận với số 0, ông ta có đứa con gái như vậy thật sự quá mất mặt.
Không giống như Lưu Phù Nhân, ở trong lòng Hứa Tri Viễn không có gì quan trọng bằng lợi ích. Tuy Hứa Kiều không phải là con gái ruột của ông ta, nhưng Hứa Kiều ngoan ngoãn hiểu chuyện, dung mạo lại xuất chúng. Càng quan trọng là……
Hứa Tri Viễn đang xuất thần, thì nhìn thấy Hứa Kiều đi vào từ cửa chính, Hứa Kiều đang bị bệnh, sắc mặt còn có chút tái nhợt. Ở bên người cô ta là một người đàn ông trẻ tuổi có gương mặt anh tuấn.
Người đàn ông trẻ tuổi tên là Triệu Cảnh Minh, là vị hôn phu của Hứa Kiều, chuẩn xác mà nói là vị hôn phu cũ của Hứa Chiêụ
Trước khi Hứa Chiêu mất tích, nhà họ Hứa và nhà họ Triệu có mối quan hệ rất tốt, cũng định ra hôn sự bằng miệng. Sau khi Hứa Chiêu mất tích, nhà họ Hứa đã nhận nuôi Hứa Kiều, Hứa Kiều và Triệu Cảnh Minh là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Triệu Cảnh Minh rất thích Hứa Kiều, hai nhà đã tính toán, để Hứa Kiều tiếp nhận hôn ước của Hứa Chiêụ
Hiện giờ nhà họ Hứa đã không bằng với lúc trước, cũng không so được với nhà họ Triệu, rất nhiều việc làm ăn đều phải nhờ nhà họ Triệu giúp đỡ, đối với Hứa Tri Viễn, Hứa Kiều được người thừa kế duy nhất của nhà họ Triệu thích có vẻ quan trọng hơn.
Nhìn thấy Hứa Kiều trở về, Hứa Tri Viễn mỉm cười như một người cha từ ái “Kiều Kiều đã trở lại, để cha kêu dì Thôi nấu chén cháo cho con.”


⬅ Trước Tiếp ➡