⬅ Trước Tiếp ➡

Có lẽ ánh mắt của Hứa Chiêu quá rõ ràng, quỷ chết đói đã chết nhiều năm cho nên nó cũng có chút tu vi, nó đã cảm giác được Hứa Chiêu đang nhìn nó chăm chú, nó tò mò mà ngồi dậy, nhìn Hứa Chiêu có chút kỳ dị “Tôi có cảm giác cô gái kia có thể nhìn thấy chúng ta?”
Quỷ bị đụng chết trợn trắng mắt, ủ rũ nói “Sao có thể chứ, cô ấy cũng không phải là thiên sư đã dùng thủ đoạn đặc thù mở ra Thiên Nhãn, làm sao có thể nhìn thấy chúng ta?”
Khi nói chuyện, chiếc xe mà Hứa Chiêu đang ngồi vừa vặn chạy ngang qua quỷ bị tai nạn xe, Hứa Chiêu bèn mỉm cười gật gật đầu với quỷ bị tai nạn xe.
Ban đầu quỷ bị tai nạn xe giống như cá mặn mà nằm liệt trên mặt đất đã đột nhiên đứng lên, nó dám vỗ bộ ngực để bảo đảm, tốc độ này so với năm đó nó từ trên giường ngồi dậy khi nghe thấy bạn cùng phòng gọi nó đi chơi bóng rổ còn muốn nhanh hơn.
Ô tô của nhà họ Hứa bị đảo, Cao Khải nhăn mày có thể kẹp chết muỗi, ông ta liếc mắt nhìn tài xế Ngô Đào ở bên cạnh, giọng điệu không vui “Lão Ngô, sao lại thế này?”
Ngô Đào là một tài xế già, có kỹ thuật lái xe rất tốt, ông ta cũng cảm thấy rất kỳ quái, nghi ngờ mà nhìn kính chiếu hậu “Cảm giác như đụng phải thứ gì…… Nhưng trên mặt đất rõ ràng cũng không có thứ gì mà.”
Khi nói chuyện, ô tô lại bị chấn, sau đó thì hoàn toàn ngừng lại. Ngô Đào càng nghi hoặc “Tại sao lại bị nổ lốp?”
Ông ta vừa nói vừa bước xuống xe đi nhìn xem lốp xe ở phía sau “Bánh xe bị nổ lớp, chuyện này không có khả năng xảy ra mà?”
Ngô Đào nghi hoặc, nhìn không ra điểm khả nghi, giờ phút này Hứa Chiêu ngồi ở bên cạnh cửa sổ xe, quỷ bị tai nạn xe cả người đầy máu tươi đang ghé vào bên cửa sổ, hai mắt của nó tỏa ra ánh sáng mà nhìn Hứa Chiêu ở bên trong, giọng nói của nó rất kích động “Cô gái, có phải cô nhìn thấy tôi không?”
Không chờ Hứa Chiêu trả lời, từ trong ánh mắt của Hứa Chiêu nó đã nhận được đáp án, “Thật tốt quá, trải qua một thời gian dài rốt cuộc cũng có người có thể nhìn thấy tôi.”
Nó dựa vào bên người Hứa Chiêu, bởi vì động tác của nó quá mạnh, làm cho tròng mắt của nó rớt khỏi hốc mắt. Trùng hợp là Ngô đào đang khom lưng kiểm tra bánh xe bị nổ lốp, ông ta cảm giác có cái gì đó đã nện ở trên tay mình.
Ông ta nhìn lại, cũng không nhìn thấy đồ vật gì, nhưng trong lòng Ngô Đào lại cảm thấy lành lạnh, ông ta nhìn về phía Cao Khải đã bước xuống xe “Anh Cao, anh có cảm thấy lạnh không?”
Tâm tình của Cao Khải không tốt, ông ta nhìn Ngô Đào trợn trắng mắt “Đang là mùa hè, làm sao thấy lạnh?” Trong lúc ông ta nói chuyện, dưới chân đã dẫm phải tròng mắt màu đen, tròng mắt bị dẫm đến thay đổi hình dạng.
Cao Khải cũng cảm giác được xúc cảm không giống của người thường, ông ta cứng đờ người sau đó cúi đầu, cũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Ông ta chỉ có thể ra vẻ trấn định, một bên thúc giục Ngô Đào nhanh lên, một bên thì lùi lại phía saụ
Sau khi thối lui đến bên cạnh cửa sổ xe, ông ta cũng không cảm thấy an tâm, ông ta vẫn còn cảm thấy ở sau lưng rất lạnh lẽo.


⬅ Trước Tiếp ➡