Chương 13
Nếu những thiên sư khác nghe thấy sư phụ của Dương Sĩ Kỳ muốn thu mình làm đồ đệ, e rằng đã trực tiếp đồng ý luôn rồi, nhưng Hứa Chiêu hoàn toàn không đem lời nói thu đồ đệ của Dương Sĩ Kỳ để ở trong lòng.
Cô chỉ để ý đến tiền thưởng mà anh ta đã nhắc tới, Hứa Chiêu rất có hứng thú “Tiền thưởng được bao nhiêu?”
Dương Sĩ Kỳ không nghĩ tới lực chú ý của Hứa Chiêu đều ở trên tiền thưởng, anh ta khô khan nói “Không nhiều lắm, năm vạn tệ……”
Không đợi Dương Sĩ Kỳ nói xong, liền nhìn thấy Hứa Chiêu vỗ tay, mặt mày hớn hở, một bộ dáng chưa hiểu việc đời “Thật tốt, tiền thưởng có đến năm vạn tệ.”
Hứa Quan Nguyệt cũng đứng lên, chống gậy dò đường, phấn khích mà an bài năm vạn tệ “Số tiền này tới quá kịp thời, nóc nhà của chúng ta đã bị dột nước từ lâu, rốt cuộc cũng có tiền sửa chữa. Heo dưỡng ở sau núi, trong thời gian trước đã bị ngã đến gãy chân, hiện tại cũng đã có tiền mua heo mới…… Tiền dư lại sẽ làm lộ phí cho con đi Kinh Thị.”
Ban đầu Hứa Chiêu còn vui vẻ, sau khi nghe được câu nói cuối cùng của Hứa Quan Nguyệt, thì tươi cười ở trên mặt đã dừng lại.
Mặc dù Hứa Quan Nguyệt không nhìn thấy, nhưng không cần nhìn ông cũng biết cô đang suy nghĩ gì, thở dài một hơi, sửa lại bộ dáng không đứng đắn “Dù sao bọn họ cũng là cha mẹ ruột của con, tóm lại, con nên nhanh chân đi đến đó nhìn xem thế nào.”
Nhưng Hứa Quan Nguyệt chỉ đứng đắn được vài giây, sau đó lại nhanh chóng lộ ra một nụ cười đắc ý, “Vi sư đã tính qua, chuyến đi này của con có lợi ở tài vận.”
Hứa Chiêu lạnh mặt “Nhưng sư phụ xem bói chưa bao giờ đúng hết.”
Tuy Dương Sĩ Kỳ nghe không hiểu lời nói của hai thầy trò, nhưng lại cảm thấy hứng thú của bọn họ đối với Chính Nhất Phái còn không có nhiều bằng tiền thưởng năm vạn tệ.
Anh ta cho rằng hai thầy trò của Hứa Chiêu là đạo sĩ ở nông thôn, không biết đến Chính Nhất Phái và địa vị của sư phụ anh ta.
Dương Sĩ Kỳ chưa từ bỏ ý định, mở miệng nói “Chính Nhất Phái của chúng tôi là môn phái thiên sư nổi tiếng nhất Hoa Hạ, sư phụ của tôi còn là thiên sư đứng đầu Hoa Hạ.”
Lúc Dương Sĩ Kỳ nói đến sư phụ, trên mặt lộ ra thần sắc tự hào.
Bởi vì Hứa Quan Nguyệt nói đến chuyện đi Kinh Thị, hứng thú của Hứa Chiêu cũng không còn nhiều, nhưng dù sao Dương Sĩ Kỳ cũng là người mang đến tiền thưởng năm vạn tệ, xuất phát từ sự tôn trọng với kim chủ, cô vẫn nhẫn nại mà nói một câu có lệ “Tôi đã có sư phụ, cũng có sư môn, sẽ không gia nhập Chính Nhất Phái.”
Hứa Quan Nguyệt cũng nhấc lên mí mắt, tựa hồ hai tròng mắt vô thần đang lộ ra ánh sáng “Chính Nhất Phái rất lợi hại sao? So ra còn kém xa môn phái của chúng tôi.”
Dương Sĩ Kỳ cũng không biết thân phận của Hứa Chiêu và Hứa Quan Nguyệt, nhìn bộ dáng trong mắt không chấp nhận được nửa hạt cát của Hứa Quan Nguyệt, anh ta cho rằng mình đã đoán sai, hai người ở trước mắt này căn bản không phải là đạo sĩ ở nông thôn, không có kiến thức, nói không chừng môn phái của bọn họ là môn phái của ẩn sĩ nổi danh.
Hứa Chiêu còn trẻ tuổi đã đánh bại được Minh Trần, thiên tư cũng không tồi, tuy rằng Hứa Quan Nguyệt không có ra tay, nhưng ông là sư phụ của Hứa Chiêu, hẳn là người có bản lĩnh.
Dương Sĩ Kỳ cung kính ôm quyền nói “Không biết môn phái của tiền bối là gì? Truyền thừa từ vị tiền bối nào?”