⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy hai mắt của Hứa Quan Nguyệt không nhìn thấy, nhưng ông lại bày ra tư thái của một cao nhân, đôi tay chấp ở sau lưng, tự tin tràn đầy “Môn phái của chúng tôi là do tôi sáng lập ra, đồ đệ của tôi là truyền nhân thứ nhất, môn phái của chúng tôi có tên là Thiên Phú Phái.”
Dương Sĩ Kỳ “……” Anh ta cảm thấy tên của môn phái này có chút kỳ quái.
Hứa Quan Nguyệt còn đang nói “Thiên Phú Phái, nghe tên liền biết, môn phái của chúng tôi chỉ thu nhận đệ tử có thiên phú xuất chúng. Thí dụ như tôi, nhớ năm đó mặc kệ là xem bói hay là bắt quỷ, chỉ cần có tôi ở đó, những người khác đều trở nên u ám không ánh sáng. Thí dụ như đồ đệ của tôi, hoàn toàn không cần dạy dỗ chỉ cần dựa vào việc đọc sách, đã có thể nắm giữ được cách vẽ bùa và một loạt kỹ năng bắt quỷ.”
Lời này vừa ra, đúng lúc cương thi đã giãy giụa tới bên người ông, cương thi duỗi tay bắt được mắt cá chân của Hứa Quan Nguyệt.
Tuy Hứa Quan Nguyệt nhìn không thấy, nhưng có thể cảm nhận được xúc cảm lạnh băng cùng với móng tay bén nhọn của cương thi trên mặt đất.
Hứa Quan Nguyệt đang kiêu ngạo ngẩng cao đầu thì hiện giờ sắc mặt của ông đã lập tức thay đổi, hướng tới Hứa Chiêu hét lớn “Có quỷ, đồ nhi mau tới cứu sư phụ.”
Bộ dáng sợ hãi và thiên tài trong miệng ông khi nói những người khác đều u ám không ánh sáng là hoàn toàn không giống nhaụ
Dương Sĩ Kỳ “……”
Anh ta đã nhìn ra, Hứa Chiêu không có sư phụ dạy dỗ, chỉ thông qua việc đọc sách là có thể tay không vẽ bùa, không thể nghi ngờ cô chính là một thiên tài.
Nhưng sư phụ của cô lại là bọn giang hồ bịp bợm, cũng không biết ông ta lấy đâu ra vận khí tốt mà thu được Hứa Chiêu làm đồ đệ.
Dương Sĩ Kỳ một lời khó nói hết mà nhìn Hứa Quan Nguyệt bởi vì mắt cá chân đang bị cương thi bắt lấy mà nhảy nhót tại chỗ, lại nhìn Hứa Chiêu đang tiến lên một bước đá cương thi văng ra xa.
Chờ đến lúc Hứa Chiêu nâng Hứa Quan Nguyệt rời xa cương thi, Dương Sĩ Kỳ nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn xuống được “Chính Nhất Phái của chúng tôi là một môn phái chính quy.”
Hứa Quan Nguyệt đã cứu được mắt cá chân của mình từ trong tay cương thi, ông một lần nữa khôi phục bộ dáng cao nhân, nghe thấy lời nói của Dương Sĩ Kỳ.
Vẻ mặt của Hứa Quan Nguyệt trở nên vô lại “Thiên Phú Phái của chúng tôi cũng là một môn phái chính quy.”
Dương Sĩ Kỳ thấy vẻ tán thành trên mặt Hứa Chiêu, biết mình không thể thuyết phục được Hứa Chiêu, đành thở dài “Nếu cô hối hận, có thể đến Chính Nhất Phái tìm tôi.”
Hứa Chiêu căn bản không có cảm nhận được tâm tư của Dương Sĩ Kỳ, cô chỉ quan tâm có một chuyện “Khi nào thì tôi mới nhận được năm vạn tệ?”
Dương Sĩ Kỳ đem lời nói đều nuốt xuống, nhìn thoáng qua Minh Trần đang nằm trên mặt đất, anh ta có chút đồng tình với Minh Trần, trăm triệu lần không nghĩ tới Minh Trần làm nhiều việc ác như vậy, ở trong mắt Hứa Chiêu, sự tồn tại của ông ta không bằng năm vạn tệ.
Đương nhiên anh ta cũng đồng tình với chính mình, thanh danh của Chính Nhất Phái còn kém hơn năm vạn tệ.
Minh Trần và nữ quỷ áo xanh bị Hứa Chiêu bán cho Dương Sĩ Kỳ với giá năm vạn tệ.
Minh Trần “???”
Lúc đầu Dương Sĩ Kỳ định mang cương thi là lão phu nhân của nhà họ Lục đi, nhưng Lục Thiếu Nham đang đánh Lục Chí Hoa đã ý thức được nếu lão phu nhân bị mang đi, e rằng thi thể của bà sẽ không giữ lại được.


⬅ Trước Tiếp ➡