Chương 12
Rốt cuộc thì Dương Sĩ Kỳ cũng là người đã trải qua sóng to gió lớn, anh ta rất nhanh đã trấn định lại, làm lơ Minh Trần đang kinh sợ ở trên mặt đất, chắp tay nhìn Hứa Chiêu nói “Gặp qua đạo hữụ”
Tuy rằng hỗn loạn, nhưng Dương Sĩ Kỳ cũng có thể đoán ra Minh Trần là do Hứa Chiêu chế phục.
Lần đầu tiên Hứa Chiêu nhìn thấy cách chào hỏi như thế này, cô cũng học ra dáng ra hình mà hoàn lễ lại, Hứa Chiêu nhìn thoáng qua Hứa Quan Nguyệt đang thờ ơ thì nhận rõ thân phận của mình.
Bọn họ là đạo sĩ ở nông thôn, khó trách mỗi lần đi ra ngoài bọn họ đều bị người ta hiểu lầm là kẻ lừa đảo.
Mà đạo sĩ ở nông thôn là Hứa Quan Nguyệt còn đang cảm khái quả quýt này thật ngọt.
Dương Sĩ Kỳ giới thiệu đơn giản về lai lịch của mình “Tôi là Dương Sĩ Kỳ đệ tử của Chính Nhất Phái, nhìn thấy chỗ này có âm khí tận trời, nên đã tới đây tìm hiểu, không nghĩ tới lại gặp được tà tu Minh Trần. Minh Trần dựa vào nữ quỷ áo xanh đã làm ra rất nhiều chuyện ác, cũng may nhờ có đạo hữu đã ra tay tương trợ mà chế phục được ông ta.”
Thời điểm Dương Sĩ Kỳ nói đến Chính Nhất Phái, động tác của Hứa Quan Nguyệt đã dừng một chút, nhưng lực chú ý của mọi người không ở trên người ông, cho nên cũng không ai chú ý tới sự khác thường của ông.
Hứa Chiêu nghi ngờ mà nhìn về phía Minh Trần đang nằm trên mặt đất, tên hòa thượng này và nữ quỷ áo xanh rất lợi hại ư? Rõ ràng cô chỉ chạm nhẹ là bọn họ đã bị khống chế, Hứa Chiêu nhíu mày, có chút lo lắng “Không lẽ ông ta muốn ăn vạ?”
Ánh mắt của Dương Sĩ Kỳ dừng ở trên người nữ quỷ áo xanh đang bị kéo thành một sợi dây thừng ở trên mặt đất, rốt cuộc anh ta cũng muốn duy trì tư thái ổn trọng của mình “Trước đó Minh Trần đã bị thương…… trong chuyện này hẳn là không có âm mưu gì.”
Dương Sĩ Kỳ cũng không có nói, cho dù Minh Trần đã bị thương, thì cũng không thể khinh thường, Hứa Chiêu ở trước mắt anh ta là người không bình thường.
Dương Sĩ Kỳ suy nghĩ sâu xa, Hứa Chiêu đã thở ra một hơi nhẹ nhõm, gương mặt trở nên hồng nhuận, trong mắt cũng có ánh sáng “Không phải ăn vạ là chuyện tốt, chúng tôi nghèo như vậy, không có tiền để bồi thường.”
Dương Sĩ Kỳ “……” Anh ta cảm thấy mình không có biện pháp để lý giải lời nói của Hứa Chiêu, một thiên sư chân chính sẽ ở ngay lúc này mà thảo luận về chuyện ăn vạ sao?
Chính Nhất Phái rất nổi tiếng ở Hoa Hạ, mặc kệ là bắt quỷ, xem phong thuỷ hoặc là xem bói, mỗi hạng mục đều có thể kiếm tiền, đây là lần đầu tiên Dương Sĩ Kỳ nhìn thấy một thiên sư vì tiền mà phát sầụ
Thần sắc của anh ta khẽ nhúc nhích “Minh Trần đã làm nhiều việc ác, đã bị treo thưởng rất nhiều ngày. Đạo hữu bắt được Minh Trần, cho nên đạo hữu cũng có thể nhận tiền thưởng.”
Thấy hai mắt của Hứa Chiêu phát sáng, Dương Sĩ Kỳ cười nói, “Sư phụ của tôi luôn coi trọng thiên tài, nếu đạo hữu đi cùng tôi trở về Chính Nhất Phái, sư phụ nhất định sẽ phá lệ thu đạo hữu làm đồ đệ.”
Thiên phú của Hứa Chiêu đã nằm ngoài dự đoán của anh ta.
Ở trong Chính Nhất Phái thì đàn ông chiếm đa số, rất ít nữ thiên sư, bất quá Dương Sĩ Kỳ cảm thấy có một vị sư muội có thiên phú xuất chúng và dung mạo xinh đẹp cũng là chuyện không tệ.
Dương Sĩ Kỳ có chút đỏ mặt.