Chương 11
Số tiền đền bù cho việc phá bỏ và di dời cũng không phải là con số nhỏ, Lục Chí Hoa lập tức tìm tới cửa muốn được chia một chén canh, nhưng lão phu nhân lại nói rằng nhà họ Lục đã sớm chia của từ mười mấy năm trước, tòa nhà này cũng được để lại cho con trai thứ hai, bà ấy không đồng ý chia tiền phá bỏ và di dời cho Lục Chí Hoa.
Lão phu nhân nói không sai, năm đó chia của, Lục Chí Hoa là con trai lớn nhất của nhà họ Lục đã cầm hết tất cả tiền bạc và ruộng đất trong nhà, chỉ để lại cho đứa con thứ hai cũng chính là cha của Lục Thiếu Nham tòa nhà cũ nát này.
Hiện tại hai vợ chồng đứa con thứ hai đã qua đời, tòa nhà này tự nhiên là thuộc về con trai độc nhất của bọn họ là Lục Thiếu Nham.
Năm đó chia của, Lục Chí Hoa đã ôm tâm thái chiếm hời, ai có thể nghĩ tới tòa nhà này còn có thể được phá bỏ và di dời?
Nghe thấy lão phu nhân không muốn đem tòa nhà này cho ông ta, ông ta đã xảy ra tranh chấp với lão phu nhân, sau đó đẩy bà ấy té ngã trên mặt đất, bởi vì lão phu nhân đã lớn tuổi, cho nên bà ấy đã qua đời ngay lúc đó.
Lục Chí Hoa chột dạ cho nên ông ta mới bỏ tiền ra làm một lễ tang lớn cho lão phu nhân, còn lo lắng trong lòng lão phu nhân có oán khí, nên ông ta đã tìm đại sư, không nghĩ tới lại dẫn sói vào nhà.
Sau khi Lục Thiếu Nham biết được chân tướng, nghĩ đến bà nội luôn đối xử tốt với mình, rốt cuộc nhịn không được mà dùng một quyền nện ở trên mặt Lục Chí Hoa.
Chuyện của nhà họ Lục như một cuộn chỉ rối, Minh Trần ý thức được tình cảnh này không ổn, từ trước đến nay ông ta là người rất dứt khoát lại quyết đoán, cũng bất chấp việc không dễ dàng có được cương thi và nữ quỷ áo xanh ở trên mặt đất, ông ta nhét mõ vào trong quần áo, xoay người bỏ chạy.
Hứa Chiêu vừa muốn đuổi theo, thì nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của Minh Trần đang lui vào trong.
Hứa Chiêu tiến lên một bước, đánh một quyền lên trên người của Minh Trần “Ngay cả quỷ của mình mà ông cũng muốn từ bỏ, thật đáng ghét.”
Sắc mặt của Minh Trần càng trắng, ông ta ngã xuống đất không đứng dậy nổi, trong lòng cảm thấy mình thật vô tội, có ai chạy trốn mà còn quan tâm tới lệ quỷ?
Lúc này ở trên linh đường đang có một người đi vào, người đi vào mặc trang phục của đạo sĩ, nhìn qua mới hơn hai mươi tuổi, dáng người cao dài, ngũ quan đoan chính, trên mặt mang cười, bộ dáng ôn hòa.
Nhiều năm qua đây là lần đầu tiên Hứa Chiêu nhìn thấy người trong đồng đạo, nói đến cũng kỳ quái, cô đi theo Hứa Quan Nguyệt đã nhiều năm, chưa bao giờ gặp được đạo sĩ chân chính, nhưng thật ra đã gặp không ít kẻ lừa đảo.
Không chỉ có Hứa Chiêu kinh ngạc, sau khi Dương Sĩ Kỳ đi vào cũng rất kinh ngạc.
Lúc Dương Sĩ Kỳ đi vào linh đường thì hiện trường đang rất hỗn loạn.
Nữ quỷ áo xanh đang bó chặt cương thi có tu vi trăm năm trở lên, mà cương thi ở bên cạnh thì không ngừng giãy giụa, còn Lục Thiếu Nham đang cưỡi ở trên người Lục Chí Hoa đánh đấm túi bụi.
Bên cạnh là người mù Hứa Quan Nguyệt lại đang thảnh thơi mà ăn uống. Người duy nhất đáng chú ý đến là Hứa Chiêu thì đang tò mò đánh giá anh ta, như thể đang đánh giá một đồ vật mới mẻ.
Da đầu của Dương Sĩ Kỳ tê dại, ánh mắt của anh ta có chút dại ra.