⬅ Trước Tiếp ➡

Dây thừng cuốn lấy tay chân của cương thi, Hứa Chiêu đã dùng một chút lực vỗ cương thi ngã trên mặt đất.
Hứa Chiêu dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết mọi chuyện, Hứa Quan Nguyệt ăn xong trái cây ở trên tay, Lục Thiếu Nham lại đưa tới quả quýt.
Rõ ràng ông không nhìn thấy những chuyện vừa mới xảy ra, lại giống như đã nhìn thấy tất cả, chậm rãi nói “Thủ đoạn không cần nhiều, chỉ cần hữu dụng. Tấn công vào tinh thần vĩnh viễn kém hơn tấn công bằng vật lý.”
Hứa Chiêu cũng không còn hâm mộ Minh Trần có thủ đoạn nhiều nữa, trong lòng cô cảm thấy Hứa Quan Nguyệt nói rất đúng, Minh Trần chỉ là một cái giàn hoa.
Mặc kệ những đạo sĩ trước kia bị Minh Trần đánh bại sẽ nghĩ như thế nào về đánh giá “Giàn hoa” của Hứa Chiêu, hai mắt Lục Thiếu Nham tỏa sáng.
Sợ hãi ở trong lòng đã sớm bị anh ta ném ra sau đầu, hiện tại anh ta đang hối hận, hối hận chính mình có mắt nhưng không thấy Thái Sơn, nhìn lầm đại sư thành kẻ lừa đảo.
Mà tên hòa thượng được bác cả bỏ ra số tiền lớn mời đến lại là vai ác rắp tâm bất lương, nghĩ đến đây anh ta nhìn thoáng qua Lục Chí Hoa đang uể oải nằm trên mặt đất.
Dưới tình huống khẩn cấp Lục Chí Hoa đã tránh ở phía sau Hứa Chiêu, nhưng ông ta đã sớm bị dọa ngã trên mặt đất.
Cương thi bị Hứa Chiêu đánh ngã xuống đất vừa lúc ngã vào bên người Lục Chí Hoa, mặt đối mặt cùng ông ta.
Cương thi có chấp niệm rất lớn về Lục Chí Hoa, tuy nó bị nữ quỷ áo xanh đã bị chế thành dây thừng cuốn lấy, cũng không ngừng giãy giụa muốn nhào tới chỗ của Lục Chí Hoa.
Thân phận của cương thi là mẹ ruột của Lục Chí Hoa, nhưng trong lòng Lục Chí Hoa có quỷ, đã sớm bị dọa đến vỡ gan, nhìn cương thi gần trong gang tấc, ông ta sợ hãi nói “Mẹ, mẹ đừng tới tìm con, con không cố ý đẩy mẹ xuống lầu, con không cố ý giết mẹ đâụ”
Giọng nói của Lục Chí Hoa quanh quẩn ở trong linh đường, Hứa Chiêu nhíu mày, Lục Chí Hoa có tướng mạo hung ác, cô đã sớm biết rằng ông ta không phải là người tốt, không nghĩ tới cái chết của mẹ ông ta lại có quan hệ với ông ta.
Hứa Chiêu càng thêm ghét bỏ Lục Chí Hoa, cô lui ra phía sau vài bước, cách xa Lục Chí Hoa.
Lục Thiếu Nham và bà nội có quan hệ rất tốt, bởi vì bà nội qua đời ngoài ý muốn làm anh ta thương tâm rất lâụ
Đột nhiên từ trong miệng Lục Chí Hoa nghe được cái chết của bà nội có quan hệ với ông ta, anh ta đã nhảy dựng lên từ trên mặt đất, lấy tốc độ cực nhanh khác hẳn với ngày thường mà chạy tới bên người Lục Chí Hoa.
Trong lòng có tức giận, Lục Thiếu Nham cũng không còn sợ hãi, anh ta nắm chặt lấy cổ áo của Lục Chí Hoa “Bác cả, thì ra bác chính là người đã hại chết bà nội.”
Lục Chí Hoa hốt hoảng, nhưng cổ áo đã bị Lục Thiếu Nham nắm lấy, trong lòng ông ta cũng có chút tức giận “Tôi cũng không cố ý, ai kêu bà ta muốn để lại tòa nhà sắp bị phá bỏ và di dời này cho cậu chứ?”
Tòa nhà lớn của nhà họ Lục là do tổ tiên truyền lại, tuy mấy năm nay đã cũ nát, nhưng từ khi vùng nông thôn này được khai phá để làm du lịch, miếng đất này đã trở nên rất đáng giá.
Cách đây không lâu đã có nhân viên của chính phủ liên hệ với lão phu nhân của nhà họ Lục, nói là muốn phá bỏ và di dời tòa nhà lớn của nhà họ Lục.


⬅ Trước Tiếp ➡