Mộng Tiêu ngẩng đầu lên, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Diệp Phong "Tôi không có ý đó, có điều nếu như Mộc Lăng Phi không có về, Mộc gia không có một người đi, sợ rằng làm cho hai nhà lúng túng..."
Bây giờ cũng đã 11 giờ, Mộc Lăng Phi nhất định là quyết tâm sẽ không trở về, nếu cô trở về nhà một mình thật không biết sẽ biến thành cái dạng gì.
Ít nhất...
Có một người đại diện Mộc gia đi đến đó, tình huống có thể tốt hơn một chút…
Cô cũng không muốn nghĩ cách này, dù soa người này cũng là Diệp Phong nhưng ở nhà họ Mộc ngoài Diệp Phong ra cô lại không quen biết ai
"Cô muốn tôi đi đến nhà họ Lục hả?" Diệp Phong lạnh nhạt hỏi.
"Ừm " Mộng Tiêu gật đầu, nói thật cô cũng không ôm hy vọng, tính tình của Diệp Phong thay đổi thất thường, ai biết anh có nói yêu cầu gì hay không?
"Khoảng ba tiếng thì được."
Ánh sáng bình minh chiếu vào thế giới của Mộng Tiêu, cô ngẩng đầu nhìn Diệp Phong "Anh đồng ý hả? Vậy, điều kiện là gì?"
"Điều kiện gì?"
"Ừm, thì điều kiện để anh đồng ý đi với tôi "
"Chuyện này cần điều kiện sao?" Diệp Phong buồn bực nhìn Lục Mộng Tiêu, có chút nghi ngờ nhíu mày, dây thần kinh của cô có bình thường không vậy?
"Không cần hả?" Ánh mắt Mộng Tiêu trợn to hơn, trong nhận thức của cô về Diệp Phong trong những ngày qua, mặc dù là chuyện gì thì người đàn ông bụng dạ đen tối này đều sẽ nói điều kiện.
Không ngờ lúc này anh lại đột phát lòng từ bi
Nhìn lại Diệp Phong, dường như cô cảm thấy phật quang lấp lánh trên đầu anh.
ánh sáng phật giáo
"Nè...cô có khuynh hướng tự ngược hả, cần tôi nói điều kiện sao?" Mặc dù Diệp Phong đang nhíu mày, nhưng lại mang theo chút vui vẻ quan sát cô.
"Này..." Cô buồn buồn lên tiếng.
"Nếu tôi nói điều kiện thì cô có thể thỏa mãn sao?" Khóe miệng cười càng lúc càng lớn.
Lục Mộng Tiêu nghe vậy run lên một cái, cũng không biết có phải do cô bị ám ảnh hay không, cảm giác trong lời nói của Diệp Phong tràn đầy 'Ác' ý.
Giống như đang ám chỉ cái gì đó.
"Tôi chỉ hỏi, tùy tiện hỏi một chút mà thôi." Cô vội vàng nói, cẩn thận suy nghĩ lại, giống như Diệp Phong chỉ nói điều kiện với Tiêu Tiêu, ngược lại quả thật không từng làm khó người cháu dâu như cô.
Hazzzz..
Nếu ở trong công ty, Diệp Phong dễ nói chuyện như vậy thì tốt biết mấy
"Đi thôi." Anh không vui nói.
"Ừm."
Dọc theo đường đi, Lục Mộng Tiêu cũng ngừng liên lạc với Mộc Lăng Phi, dù sao nếu như có thể tìm thấy người, cô cũng không muốn làm phiền Diệp Phong, để thiếu nhân tình của anh.
Rất nhanh, đã đến của lớn nhà họ Lục, nhưng vẫn không liên lạc được với Mộc Lăng Phi, Mộng Tiêu nhìn Diệp Phong, xem ra lúc này chỉ có thể dựa vào anh.
Một đường dẫn Diệp Phong đến phòng khách của nhà họ Lục.
"Chú hai, chú ngồi đây chờ một chút, tôi đi vào trong sảnh kêu cha tôi ra...." Tiện tay kêu người giúp việc pha trà cho Diệp Phong, cô lập tức đi vào trong sảnh lớn....
Quả nhiên, cha cô ở chỗ này.
"Cha." Lục Mộng Tiêu bước nhanh đi tới "Trên đường bị kẹt xe, nên về trễ một chút."
Cha Lục ngồi trên ghế sofa vẫn không nói gì, mà Vương Giai Tuệ ngồi bên cạnh đã đứng dậy "Aizzz, quả nhiên người vừa mới leo lên nhà họ Mộc thì khác, chỉ kêu cô về nhà ăn bữa cơm, cũng phải khoe ra mặt."
Người phụ nữ đang nói chuyện là mẹ kế của Mộng Tiêu, giống như phim truyền hình, người thứ ba tới cửa, ép bức vợ cả, mà người vợ cả bị buộc đi chính là mẹ ruột của Mộng Tiêụ
Mộng Tiêu liếc nhìn Vương Giai Tuệ, lười nói chuyện với bà ta.
Cha Lục cũng không nhiều lời, đứng dậy đi tới bên cạnh Mộng Tiêu "Cậu Mộc đang ở phòng khách hả? Đi thôi, đừng để khách sốt ruột chờ ở bên ngoài "
Nói xong ông đi về phái bên ngoài phòng khách, Vương Giai Tuệ bên cạnh đỡ ông.
Cùng mẹ kế đấu trí đấu dũng.
“Cha.” Mộng Tiêu chạy nhanh đến để đuổi kịp cha cô “Chuyện là hôm nay Mộc Lăng Phi có việc đột xuất nên không được. Nhưng chú hai của anh ấy vẫn sẽ tới đây.”
Lời nói vừa ra, bước chân ông Lục liền ngừng lại một chút sau đó lại nói “Không có tới?”
“Chậc chậc chậc, Mộng Tiêu a, cô còn chưa có gả đi ra ngoài, mà lòng đã hướng đến người ngoài? Đây không phải là khinh thường Lục gia chúng ta à, về nhà ăn cơm còn không cùng vị hôn phu đến?” Thanh âm khắc nghiệt ở một bên vang lên.
Lục Mộng Tiêu cho mẹ kế một ánh mắt không có chút cảm tình nào “Dì Tuệ, ăn có thể ăn bậy nhưng nói lại không thể nói bậy như vậy được, Mộc Lăng Phi tuy rằng không rảnh nên không đến nhưng chẳng phải chú hai của anh ấy vẫn tới đấy thôi ”
“Chú hai? Tôi sao lại chưa hề nghe đến việc Mộc gia có một chú hai. Cô sẽ không tùy tiện mang một người ở trong Mộc gia trở về nhà để qua chuyện đi?” Vương Giai Tuệ nở nụ cười mỉa mai, sau đó bà ta chuyển mắt nhìn về phía ông Lục “Ông à, chúng ta có ý mời họ về nhà ăn cơm, kết quả người ta thèm đến đâu… Đã thế họ còn không cảm kích chúng ta một chút nào ”
Gương mặt của ông Lục trầm xuống rồi lạnh lùng nói "Mộng Tiêu, con cũng thật quá đáng ”
“Cha…” Mộng Tiêu nhíu mày, cô quay đầu liếc nhìn mẹ kế, những năm gần đây, cha cô thay đổi không ít, tất cả đều nhờ công lao của người mẹ kế ngày đêm thổi gió bên tai này
“A…” Vương Giai Tuệ nở nụ cười chế giễu, khóe mắt bà ta liếc Mộng Tiêu một cái “Đi thôi, đây là do người nhà đó khinh thường Mộc gia chúng ta, chúng ta sao có thể tùy tiện chấp nhận việc người ta mang một con chó, con mèo về Lục gia "
Nụ cười giễu trên môi bà ta ngày càng sâu, nói xong bà ta nhấc chân rời khỏi phòng khách.
Sắc mặt của Mộng Tiêu vẫn luôn điềm tĩnh, tuy rằng mẹ kế nói những lời khiến người khác thế này nhưng ngay từ nhỏ cô đã đấu cùng Vương Giai Tuệ gay gắt nên cô sớm đã quen thói chanh chua của bà ta.
Hơn nữa…
Cô cũng muốn xem trước mặt Diệp Phong, bà ta còn dám nói mang một con chó, con mèo như vừa rồi hay không...
Sau khi qua hành lang, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn họ đã tới phòng khách.
Ông Lục cùng Vương Giai Tuệ đều không hẹn mà nhìn về phía người ngồi trên sô pha.
Diệp Phong cũng chú ý hai người bọn họ đang đi tới, anh ưu nhã từ trên sô pha đứng dậy “Lục tiên sinh, đã lâu không gặp.”
“Diệp... tổng giám đốc Diệp ” Ông Lục chần chờ một chút lắp bắp nói, ông còn tưởng rằng là do mình nhìn lầm rồi, ông vội bỏ tay Vương Giai Tuệ rồi bước vài đến “Diệp tiên sinh, sao ngài lại tới đây?”
“Hôm nay cháu trai của tôi có việc gấp cho nên bảo tôi tới Lục gia thăm mọi người, dạo gần đây Lục tiên sinh cảm thấy cơ thể mình có ổn không?” Diệp Phong thản nhiên nói.
“Cơ thể vẫn rất ổn, chỉ là… Diệp tiên sinh cùng Mộc gia…” Hiển nhiên, ngay cả ông Lục cũng không biết rằng Diệp Phong là người của Mộc gia.
“Tôi vẫn luôn theo họ mẹ, cũng không có tiếp quản công việc kinh doanh của Mộc gia, cho nên rất ít người biết về mối quan hệ này.” Diệp Phong lãnh đạm nói.
“Hóa ra là như thế này Hôm nay chỉ là về nhà ăn bữa cơm mà thôi, Tiểu Mộc cũng thật có lòng, vậy mà lại làm phiền Diệp tiên sinh để ngài tự mình đến đây.” Ông Lục mỉm cười, mọi người đều biết, hiện giờ top năm đại tài phiệt thì Mộc gia chiếm một chỗ và Diệp Phong cũng chiếm một vị trí trên đó.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, hóa ra Diệp Phong cũng là người của Mộc gia a
Ông Lục cùng Diệp Phong trò chuyện rất hòa hợp.
Đứng ở đằng sau là Vương Giai Tuệ, bà ta vừa đến phòng khách liền sững sờ tại chỗ, mắt bà ta nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, Vương Giai Tuệ không thể tưởng tượng được người Lục Mông Tiêu mang về lại là nhân vật lớn thế kia, nhưng người này từ trong miệng Lục Mộng Tiêu lại là người chú hai không tên nào đó.
Con tiện nhân này từ khi nào mặt mũi lại lớn như vậy, vậy mà còn có thể mời Diệp Phong đến đây
Ánh mắt Vương Giai Tuệ đầy khinh thường nhìn Lục Mộng Tiêụ
Mộng Tiêu đứng ở một bên, cô đẩy nhẹ mắt kính trên mũi, sau đó quay đầu lại hơi mỉm cười nhìn Vương Giai Tuệ “Dì Tuệ, dì vừa mới nói những lời đó nhưng dì phải nhớ vì chúng ta cũng là người một nhà nên nghe thấy cũng không sao. Mong một tí trên bàn cơm dì hãy chú ý miệng mình một chút, đừng đến lúc đó lại nói lỡ miệng, nếu không dì sẽ làm Lục gia xấu mặt đó.”