Tâm trí dao động.
“Bà có bộ dạng của một người lớn sao? Hừ ” Lục Mộng Tiêu tức giận rồi lạnh lùng hừ một tiếng.
"Bốp " Một cái tát trực tiếp đánh vào mặt Lục Mộng Tiêụ
Lục Mộng Tiêu nghiêng hẳn đầu qua một bên, mắt kính cũng bị lệch ra, khuôn mặt nóng rát đau đớn, đôi mắt ngước lên hung hăng trừng Vương Giai Tuệ.
“Nhìn tôi? Còn dám nhìn tôi sao? Năm đó, chị gái của cô, tôi còn có thể giáo huấn chẳng lữ lại không dạy dỗ được cô sao?” Vương Giai Tuệ tức giận nói, giơ tay lên định tát Lục Mộng Tiêu cái thứ hai.
Vì quá bất ngờ nên cô chưa kịp phản ứng.
Đột nhiên có một bàn tay từ sau lưng vươn tới bắt lấy bàn tay đang định tát xuống mặt Lục Mộng Tiêu của Vương Giai Tuệ.
Cô cảm thấy thời gian như ngừng lại, Lục Mộng Tiêu nhìn người đàn ông đứng sau lưng Vương Giai Tuệ, trên người một thân tây trang, tuy nhìn lịch lãm nhưng có thể cảm nhận được sự lãnh đạm toát ra từ đôi mắt anh.
Có lẽ mãi cãi vã ồn ào với Vươnng Giai Tuệ nên Diệp Phong đến đây lúc nào cô cũng không để ý.
Vương Giai Tuệ cũng quay đầu lại nhìn phía sau “Diệp, Diệp tiên sinh…”
“Lục phu nhân, tuy rằng Mộng Tiêu là tam tiểu thư của Lục gia, nhưng hiện tại cũng là thiếu phu nhân tương lai của Mộc gia, mặt của cô ấy đâu phải cứ muốn đánh là đánh?” Thanh âm trầm thấp, bình thản nhưng lại mang theo sát khí, Diệp Phong hất bàn tay của Vương Giai Tuệ ra.
Trong vườn rơi vào im lặng.
Vương Giai Tuệ che lại cánh tay bị hất ra, bà ta kinh ngạc nhìn Diệp Phong, sự tức giận nghẹn trong cổ họng, giống như là bị ai đó đổ vào một chậu nước lạnh.
Trong nháy mắt, sự tự tin như vừa đánh Lục Mộng Tiêu đã tan biến.
“Diệp tiên sinh, ngài đừng hiểu lầm, tôi chỉ là giáo dục đứa trẻ này một chút thôi. Cô ta quá vô phép vô tắc.” Vương Giai Tuệ vội vàng giải thích.
“Cô ấy giờ đã là người của Mộc gia, không phiền Lục phu nhân tới giáo dục.” Ánh mắt đen sâu thẳm nhìn không thấy đáy lóe lên sự nguy hiểm lạnh thấu xương.
Lục Mộng Tiêu chậm rãi đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng bình tĩnh chỉnh lại mắt kính trên mắt. Cô cho rằng, tính cách của mình cùng Diệp Phong không hợp nhau nên luôn cùng anh giữ khoảng cách.
Lại không nghĩ đến…
Hiện tại, người giúp cô lại là anh.
Nhìn Diệp Phong, lòng của Lục Mộng Tiêu như bị thứ gì đó bóp chặt lại. Lúc trước, mỗi lần cô cãi nhau với mẹ kế đều là chị gái bảo vệ cô.
Từ sau khi chị gái qua đời, chẳng còn ai bảo vệ cô như vậy nữa.
“Tôi thấy hơi khó chịu, tôi ra ngoài một chút.” Cổ họng trào lên cảm giác chua xót đau đớn, Lục Mộng Tiêu nhanh chóng xoay người chạy ra khỏi vườn. Chỉ khi ở một mình, cô mới cho phép nước mắt mình tự ý trào ra.
Cô chạy tới một gốc cây lớn ngoài nhà họ Lục, hai tay gắt gao nắm thân cây, đôi mắt ướt đẫm nước, móng tay cắm sâu vào thân cây.
“Người chị gái kia của cô, năm đó hẳn là một nữ diễn viên nổi tiếng đi.”
Nghe thấy tiếng nói của Diệp Phong ở sau lưng, Mộng Tiêu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy anh đang đứng ở một bên. Cô nghĩ anh đột nhiên nói như vậy hẳn là vừa nãy đã nghe được cuộc nói chuyện giữa cô và Vương Giai Tuệ.
Lục Mộng Tiêu vừa xoa xoa chiếc mũi của mình vừa đáp “Ừ.”
“Thực đáng tiếc cho một nhân tài.” Diệp Phong nói, một tay lấy khăn giấy đưa cho Lục Mộng Tiêụ
Nhìn chằm chằm chiếc khăn giấy Diệp Phong đưa, bên tai quanh quẩn những lời anh vừa nói, đột nhiên bị chạm vào nỗi đau giấu kín, cô òa lên khóc “Hu hu hu…”
Cô giống như một đứa trẻ đáng thương, ngửa đầu khóc rống lên, tuy rằng khi chị gái cô đã là đại minh tinh nổi tiếng khắp làng giải trí cô chỉ là một đứa bé mười tuổi.
Nhưng cô nhớ rất rõ ràng, khi đó mọi người đều nói chị gái cô là một nhân tài hiếm có trong giới giải trí, tiền đồ về sau nhất định sẽ vô cùng rực rỡ.
Nhưng giới giải trí thế sự vô thường, chỉ vì một chuyện ngoài ý muốn đã khiến cho chị gái cô thân bại danh liệt, dẫn đến việc cắt mạch tự vẫn.
Cô còn nhớ rõ, chị gái lúc sắp chết nói "Như thế nào mới được gọi là sống tốt? Chị thật sự rất muốn trở thành thiên hậu của giới giải trí này. Chỉ là… chị đã không còn cơ hội thực hiện nữa rồi...”
1 Sự nghi hoặc của Diệp Phong
Sau khi Diệp Phong đưa cô về nhà, liền rời đi, Mộng Tiêu về nhà một mình, bây giờ cũng không còn sớm nữa, cô cũng không cần phải trở lại công ty.
Hơn nữa, lúc sáng, cô đã nhờ Kỳ Kỳ làm giúp cô việc nghi thức bên giới thần tượng rồi.
Tất cả những công việc, đợi ngày mai đến công ty rồi nói…
Trong phòng bếp, Lục Mộng Tiêu xén tay áo, một mình cô đã lăn lộn từ buổi chiều, cho tới lúc chạng vạng, cuối cùng cô cũng đã chuẩn bị xong một bàn đầy đồ ăn.
Thật phong phú, có thể nghĩ như vậy khi nhìn thấy bàn đồ ăn.
“Quao… đồ nhà quê, sao hôm nay cô chăm chỉ vậy Cô lại làm món ngon gì đây?” Mộc Lăng Phi trở về cũng thật đúng lúc, cơm vừa xong, thì anh đã về tới
Ngửi thấy mùi đồ ăn anh liền phóng tới như một tên lửa.
Chậc chậc chậc… Thơm quá, ngày hôm qua sau khi ăn đồ ăn của đồ nhà quê này nấu xong, cả ngày hôm nay anh ăn cái gì cũng đều cảm thấy vô vị.
Mộc Lăng Phi đặt mông ngồi xuống ghế, anh vừa định lấy đôi đũa...
Lục Mộng Tiêu đã đi trước một bước cướp lấy đôi đũa.
“Này Đồ nhà quê, sao cô lấy đũa của tôi ”
“Anh chủ động như vậy làm gì? Tôi cũng không phải làm cho anh ăn.” Lắc đầu, Lục Mộng Tiêu đem chiếc đũa để qua một bên, hôm nay anh đã thả bồ câu của cô, buổi tối trở về còn muốn ăn cơm cô nấu, suy nghĩ cũng thật hay nga
“Này Đồ nhà quê, cô làm một bàn đồ ăn lớn đến như vậy, không phải làm cho tôi ăn, vậy thì làm cho ai ăn? Chẳng lẽ… là làm cho chú hai của tôi sao?” Ánh mắt đào hoa vừa liếc, Mộc Lăng Phi cười cười trêu đùa.
“Đúng vậy.”
“Khụ Khụ khụ khụ ” Mộc Lăng Phi tay nắm thành nắm đấm đặt ở bên môi ho nhẹ vài tiếng, anh ngẩng đầu nhìn về phía Lục Mộng Tiêu “Ai nha… Đồ nhà quê, cô có tư tình hả? Cô đối với chú hai của tôi tốt như vậy, nhìn trúng chú hai rồi sao?”
“Mộc đại thiếu gia, hôm nay anh thả toàn bộ bồ câu của tôi, là Diệp Phong đi giúp tôi, anh nói tôi không nên cảm ơn anh ấy sao?” Lục Mộng Tiêu trả lời câu được câu không.
Đến nỗi việc Mộc Lăng Phi thả bồ câu của cô, giận thì đúng là rất giận, nhưng mà lúc trước cô cũng từng làm việc này một lần rồi, coi như là huề nhaụ
“Đúng rồi…… cả ngày hôm nay tôi cứ có cảm giác mình đã quên việc gì đó, thì ra là việc này của cô ” Mộc Lăng Phi bừng tỉnh đại ngộ rồi nói, anh thật sự không phải muốn thả bồ câu của đồ nhà quê này mà là anh hoàn toàn quên mất việc của cô.
Mộng Tiêu thở dài một hơi, cô cũng không có than thở gì nữa.
Mộc Lăng Phi đứng dậy, nhìn một bàn đầy đồ ăn ngon “Không bằng như vậy đi, đồ nhà quê, tôi đi kêu chú hai tới, sau đó ba người chúng ta cùng nhau ăn cơm.”
Nói xong, anh cũng mặc kệ Lục Mộng Tiêu đồng ý hay không đã quay đầu đi ra ngoài.
Rất nhanh, Mộc Lăng Phi cùng Diệp Phong cùng nhau trở lại.
Lục Mộng Tiêu sớm đã bày biện chén đũa xong.
Mộc Lăng Phi thật không có khách khí mà nói “Chú hai, ngồi xuống nếm thử tay nghề của hầu gái nhà cháu như thế nào.” Nói xong anh đã cầm lấy đôi đũa lên gắp đồ ăn nếm thử.
Hầu gái?
Hai mắt Lục Mộng Tiêu tối sầm lại, tên Mộc Lăng Phi này đã xem cô thành người hầu sao? Bỏ đi, cô bây giờ đang ăn nhờ ở đậu, cô nhịn
Diệp Phong vẫn giống như bình thường, anh đối với chuyện của đôi vợ chồng son này rất ít khi nói thêm điều gì, tới nơi liền chỉ ăn cơm.
Trên bàn cơm, rất yên tĩnh.
Mộng Tiêu cũng yên lặng ăn, không nói gì.
‘Lạch cạch’ đột nhiên có tiếng buông đũa.