⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Phong rời mắt khỏi người cô bước nhanh ra khỏi thang máy..
Mộng Tiêu vẫn đang cúi người, cô có thể thấy được anh đi ngang qua người cô…
Ngay cả khi cô xuống nước cầu xin anh, mà anh vẫn không giúp cô sao?
Rốt cuộc cô đã đắc tội anh lúc nào?
Diệp Phong bước ra khỏi thang máy, và cánh cửa đang từ từ đóng lại, đột nhiên cơ thể cô cảm thấy có chút mệt mỏi, cô vịn một bên thang máy để đứng vững…
"Thấy cô nhiệt tình với công việc như vậy, tôi sẽ giúp cô, nhưng với điều kiện là cô phải làm cho một kỳ gameshow ở bộ phận Thần Tượng có tỉ lệ người xem vượt qua mức trung bình."
Một âm thanh trầm bổng truyền đến như ánh sáng bình minh chiếu rọi cả bầu trời, đột nhiên Lục Mộng Tiêu ngẩng đầu lên thật nhanh, nhìn về phía âm thanh đó, "tinh" cửa thang máy đã đóng lại.
Cô vội vàng nhấn nút mở cửa ra.
Chờ cửa thang máy từ từ mở ra thì Diệp Phong đã sớm rời đi….
Đi ra ngoài thang máy, Mộng Tiêu nhìn xung quanh một lần nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng của anh, có điều câu nói lúc nãy là Diệp Phong nói đúng không?
Cô không có nghe lầm chứ?
Làm cho tỷ lệ người xem "gameshow thần tượng" vượt qua mức trung bình đúng không? Nghe có vẻ không khó lắm, may mắn thật cô có hy vọng rồi
Sau khi tìm lại được đường sống, cuối cùng tâm trạng của Lục Mộng Tiêu cũng vui lên.Lúc rời khỏi công ty cô cũng không có vội vã về nhà mà tìm công viên gần khu nhà ở.
Bên ngoài nhà vệ sinh công cộng này có thùng đựng đồ, cô lấy những đồ đã chuẩn bị sẵn để vào đó.
Miễn cho lúc cần thay đồ trang điểm lại chỉ có thể lo lắng suông.
Mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, Mộng Tiêu mới quay về căn phòng 602, cô không lười biếng như mọi ngày, dường như cô được tiêm máu gà hăng say vọt vào phòng bếp lăn lộn hơn nữa ngày.
Một bàn đồ ăn đã dọn lên.
Nhìn lên đồng hồ, 9h rồi, Mộc Lăng Phi chưa về nhà sao?
"Cộp cộp" nhắc tào tháo, tào tháo đến rồi.
"Thơm quá à." Mộc Lăng Phi vừa vào cửa đã ngửi được mùi thơm, anh đi thẳng đến bàn ăn, nhìn thức ăn trên bàn…
"Anh về rồi à Ăn cơm thôi " Lục Mộng Tiêu kéo ghế ra làm động tác mồi ngồi.
Ánh mắt của Mộc Lăng Phi nhìn về phía vợ chưa cưới quê mùa của anh, trong mắt có chút ghét bỏ lại ngoài ý muốn "Thì ra đồ nhà quê như cô không phải cái gì cũng không biết…"
Cô bình tĩnh cắn răng dưới đôi môi đỏ mọng, vẫn nặn ra nụ cười "Ăn thử xem, hương vị thế nào."
Mộc Lăng Phi ngồi xuống, cầm lấy chiếc đũa ăn thử, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc, tay nhanh chóng gắp thức ăn bỏ vào miệng, không nghĩ tới đồ nhà quê này có tay nấu ăn ngon như vậy.
Giữ một người giúp việc ở lại cũng coi như được thông qua.
"Sao hả? Ăn ngon không?" Lục Mộng Tiêu ghé vào một bên, vội vàng hỏi.
"Tạm được " Anh cố ý thở dài.
"Nếu ngày mai có rảnh, về nhà ăn cơm với tôi nhé " Lúc này mới vào vấn đề chính, cũng là mục đích hôm nay của cô.
"Không rảnh " Hai chữ không chút do dự nói ra.
1 Di chứng
Khốn kiếp
Mộng Tiêu thiếu chút nữa đã trực tiếp mắng anh, cô đứng bật dậy "Sao có thể không rãn hả? Không phải anh nói ngày mai rất rảnh sao?"
"Ai nói tôi rất rảnh hả?" Ánh mắt của Mộc Lăng Phi chớp chớp, dáng vẻ không thèm để ý.
"Không phải anh..." Đã nói sao? Những lời phía sau cô không có nói ra, Mộng Tiêu đã lập tức im miệng, thiếu chút nữa thì nói lỡ lời rồi , nhẫn nhịn thở ra một hơi, lúc tâm trạng ổn định lại, cô mới dịu dàng nói "Nếu như ngày mai anh không bận thì có thể đến nhà tôi ăn cơm không? Cha tôi rất muốn gặp anh một chút..."
Nếu như không thể dẫn Mộc Lăng Phi về nhà, cô không dám nghĩ tới ngày mai sẽ có một cuộc gió tanh mưa máu thế nào nữa.
Mộc Lăng Phi liếc nhìn thức ăn trên bàn, lại nhìn Mộng Tiêu một chút "Được rồi, coi như vì buổi cơm hôm nay, tôi miễn cưỡng đồng ý đi với cô."
Hazz...
Mộng Tiêu thở dài, ngày mai có bảo đảm, hôm nay mới có thể yên tâm ngủ...
Hi vọng ngày mai, tất cả đều thuận lợi.
Ngày hôm saụ
Thời gian Buổi trưa 11 giờ.
Địa điểm Căn nhà cao cấp 602.
"Mộc Lăng Phi Anh tên đáng ghét này " Mộng Tiêu trực tiếp ném điện thoại xuống đất .
Điện thoại còn chưa tắt máy, dường như có giọng nói từ bên trong truyền đến 'Chào quý khách, số điện thoại đang gọi không thể liên lạc được." Sáng sớm cô đã bắt đầu chuẩn bị.
Nhưng vẫn không có nhìn thấy Mộc Lăng Phi cô còn tưởng anh đang ngủ.
Kết quả càng chờ càng cảm thấy không đúng, cô chạy vào trong phòng mới biết anh cũng không ở đó, hơn nữa điện thoại cũng không gọi được, rốt cuộc anh đã chạy đi đâu hả?
"Không nghĩ tới, bình thường cô còn rất bạo lực nha." Theo tiếng mở cửa, một giọng nói ưu nhã trêu ghẹo truyền vào trong tai cô.
Mộng Tiêu ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Phong đẩy cửa đi vào, đi thẳng từ cửa vào trong phòng…
"Tổng..." Cô đã quen miệng kêu tổng giám đốc Diệp, có điều may mắn lần này cô sửa lời nhanh "Chú hai, sao chú vào đây? Chú không đi công ty hả?"
Cũng không biết có phải do di chứng sau này hay không, chứ giờ cô mà nhìn thấy Diệp Phong thì trong lòng lộp bộp, năm vị trộn lẫn, thật sự khó có thể hình dung tâm trạng của cô.
"Tới lấy một ít thứ." Diệp Phong đi tới chỗ hộc tủ, khóe mắt liếc nhìn điện thoại nằm trên sàn nhà, nhưng cũng không có hỏi nhiềụ
Mộng Tiêu cũng không để ý đến anh, chẳng qua là yên lặng ngồi xuống đặt điện thoại về chỗ cũ, cũng hơn 11 giờ, nếu Mộc Lăng Phi không trở về thì thật sự không còn kịp rồi.
Không phải anh muốn cho cô leo cây chứi?
Đây là báo ứng sao?
Diệp Phong lấy đồ xong cũng không có ý ở lâu xoay người đi thẳng về phía cửa chính.
Mắt thấy anh muốn rời đi, trong đầu cô lóe lên ánh sáng, mấy bước đuổi theo "Tổng, chú hai Chú... Có rãnh không?"
Nói xong, cô còn cầm chặt tay của Diệp Phong.
Anh sùng lại nhìn về phía tay cô...
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Mộng Tiêu cũng lập tức buông tay của anh ra "Là như vậy, người nhà của tôi muốn hẹn chồng chưa cưới của tôi ăn bữa cơm, nhưng Mộc Lăng Phi không biết anh ấy đi chỗ nào..."
Cô do dự nói.
"Cho nên? Chẳng lẽ cô còn muốn tôi thay thế Lăng Phi, làm chồng chưa cưới của cô sao?" Anh lạnh lùng nói một câu, giọng tuy không nhanh không chậm nhưng lời nói thì lại làm người ta nghẹn họng.
Cũng may cô đã quen .
2 Di chứng
⬅ Trước Tiếp ➡